Chiếc bi đông bên võng thương binh
Ông Lê Văn Bình từng tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến từ khi mới ngoài hai mươi tuổi. Đối với ông, ký ức không thể quên nhất là hành trình đưa một thương binh vượt qua chặng đường đầy bom đạn chỉ với một chiếc bi đông nước đã gần cạn.
Vào năm 1970, ông Bình cùng một số đồng đội được giao nhiệm vụ cáng thương binh từ khu vực chiến sự về trạm quân y phía sau. Con đường rừng núi gập ghềnh, trời nắng gắt, trong khi nguồn nước mang theo vô cùng ít ỏi.
Sau nhiều giờ di chuyển, một chiến sĩ bị thương nặng nằm trên võng khẽ lên tiếng xin nước. Mọi người kiểm tra thì phát hiện chiếc bi đông cuối cùng chỉ còn lại vài ngụm. Ai cũng khát, nhưng không ai nỡ uống phần nước ấy.
Ông Bình mở nắp bi đông, đỡ người chiến sĩ dậy và cẩn thận cho anh uống từng ngụm nhỏ. Người chiến sĩ nắm chặt tay ông, mỉm cười yếu ớt rồi nói:
"Nếu tôi không qua khỏi, hãy nhắn với gia đình rằng tôi đã cố gắng đến phút cuối cùng."
May mắn thay, sau nhiều giờ băng rừng vượt suối, cả đội đã đưa được thương binh đến nơi an toàn để tiếp tục điều trị. Vài năm sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình bất ngờ gặp lại người chiến sĩ năm xưa trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Người ấy đã hồi phục và trở về cuộc sống bình thường.
Đối với ông Bình, chiếc bi đông cũ không chỉ là vật dụng quen thuộc của người lính mà còn là minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được hun đúc qua những tháng năm gian khổ của chiến tranh.



