Bài viết

Chiếc bi đông còn lại

Một chiếc bi đông nước cũ kỹ đã trở thành kỷ vật gắn liền với tình đồng đội giữa chiến trường ác liệt. Câu chuyện nhắc nhớ về sự hy sinh thầm lặng và tinh thần sẻ chia của những người lính trong thời hoa lửa.

Thanh Hóa02/08/2026Đoàn xã Trà Tân (Trà Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971, đơn vị tôi hành quân qua một cánh rừng già để làm nhiệm vụ. Cái nắng bỏng rát cùng những con dốc cao khiến ai cũng mệt lả. Nước uống trở nên quý hơn bất cứ thứ gì.

Hôm ấy, sau nhiều giờ hành quân, mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nước trong chiếc bi đông. Tôi khát khô cổ nhưng vẫn cố giữ phần nước ít ỏi để dành cho chặng đường phía trước.

Bất ngờ, một đồng đội trẻ bị thương vì mảnh pháo. Cậu nằm tựa vào gốc cây, môi khô nứt và chỉ khẽ nói:
– "Cho em xin một ngụm nước..."

Không ai bảo ai, từng người trong tổ đều mở chiếc bi đông của mình, góp lại từng ngụm nước còn sót. Cuối cùng, chúng tôi có gần đầy một chiếc bi đông để cứu người đồng đội.

May mắn thay, đơn vị quân y đến kịp thời và đưa cậu đi điều trị. Trước khi rời đi, cậu nắm chặt tay chúng tôi và nói:
– "Em sẽ trở về."

Sau ngày đất nước thống nhất, chúng tôi gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Người đồng đội năm xưa mang theo chính chiếc bi đông đã cứu mạng mình. Chiếc bi đông đã cũ, nhiều chỗ móp méo, lớp sơn gần như bong hết, nhưng anh vẫn giữ gìn cẩn thận suốt hơn bốn mươi năm.

Anh nói:
– "Đây không chỉ là chiếc bi đông nước, mà là tình đồng đội. Nếu ngày ấy mỗi người giữ phần nước của riêng mình thì có lẽ hôm nay tôi đã không còn được ngồi đây."

Cả hội trường lặng đi. Không ai nói thêm điều gì, nhưng trong mắt mọi người đều ánh lên niềm xúc động. Chiếc bi đông cũ đã trở thành minh chứng cho một thời hoa lửa, nơi con người sẵn sàng hy sinh lợi ích của bản thân để cứu lấy đồng đội và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn