Chiếc bi đông còn thơm mùi lá rừng
Trong suốt những năm chiến đấu ở chiến trường Tây Quảng Bình, chiếc bi đông nước luôn là vật bất ly thân của người lính. Với ông Lê Ngọc Sơn, chiếc bi đông cũ không chỉ giúp ông vượt qua những chặng hành quân gian khổ mà còn gắn liền với một kỷ niệm đầy xúc động về tình đồng đội.
Ông Sơn vẫn còn giữ một chiếc bi đông méo mó vì sức ép bom. Ông bảo đó là món đồ quý nhất của đời lính.
Năm 1973, đơn vị ông hành quân nhiều ngày giữa vùng rừng đá Quảng Bình. Nắng nóng, thiếu nước khiến ai cũng khát cháy cổ.
Ông kể:
“Có hôm cả tiểu đội chỉ còn một bi đông nước để chia nhau.”
Một buổi trưa, khi cả tổ nghỉ dưới tán cây rừng, đồng đội của ông là anh Vinh bất ngờ lên cơn sốt nặng. Môi khô nứt, người run lên vì kiệt sức.
Lúc ấy, ông Sơn lặng lẽ đưa phần nước cuối cùng của mình cho bạn.
Anh Vinh nhìn chiếc bi đông rồi nói nhỏ:
“Ông uống đi, tôi chịu được.”
Nhưng ông chỉ cười:
“Còn sống là còn tìm được nước.”
Đêm hôm ấy trời đổ mưa lớn. Anh em hứng từng giọt nước bằng tăng võng để đổ đầy lại chiếc bi đông cũ.
Ông kể:
“Nước mưa giữa rừng hôm đó ngon hơn bất cứ thứ gì.”
Ít lâu sau, anh Vinh hy sinh trong một trận bom ven đường 20 Quyết Thắng. Từ đó, chiếc bi đông luôn theo ông như một phần ký ức không thể mất đi.
Ông bảo mỗi lần mở nắp bi đông cũ, ông vẫn có cảm giác như còn đâu đó mùi lá rừng Trường Sơn năm ấ



