Cựu chiến binh

Chiếc Bi Đông Giữa Mùa Khô

Ninh Bình13/05/2026Đinh Văn Dũng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lưu Văn Khải, sinh ngày 22 tháng 7 năm 1950, quê quán xã Minh Tân, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, từng là chiến sĩ vận tải tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.

Ông Khải sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo đông con. Tuổi thơ của ông gắn với những mùa gặt trên cánh đồng lúa quê hương. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị vận tải chuyên vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Công việc của những người lính vận tải vô cùng vất vả bởi phải hành quân xuyên rừng, vượt suối giữa bom đạn ác liệt.

Ông kể rằng điều đáng sợ nhất trên tuyến Trường Sơn không chỉ là bom rơi mà còn là những mùa khô khắc nghiệt. Có những ngày cả đơn vị hành quân hàng chục cây số dưới cái nắng cháy da mà mỗi người chỉ còn vài ngụm nước trong bi đông.

Một lần vào mùa khô năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng gấp vào chiến trường Tây Nguyên. Đường hành quân dài, nước suối cạn dần, nhiều chiến sĩ bị kiệt sức vì thiếu nước.

Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ trẻ tên Đỗ Văn Hải quê Bắc Giang. Hải nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng luôn vui vẻ và hay nhường phần nước của mình cho đồng đội.

Đến ngày thứ ba hành quân, một đồng chí trong đơn vị bị sốt rét nặng và ngất giữa rừng. Lúc ấy, cả tiểu đội chỉ còn duy nhất một bi đông nước đầy của anh Hải.

Không chút do dự, anh Hải mở nắp bi đông đưa cho đồng đội uống hết rồi cùng mọi người thay nhau cõng chiến sĩ bị bệnh tiếp tục hành quân.

Ông Khải xúc động kể:
“Giữa chiến trường, một ngụm nước quý hơn vàng. Hải lúc đó cũng khát lắm nhưng vẫn nhường cho đồng đội.”

Chiều hôm ấy, khi gần đến trạm dừng chân thì máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực đoàn quân đi qua. Trong lúc hỗ trợ đồng đội tránh bom, anh Đỗ Văn Hải đã anh dũng hy sinh.

Sau trận bom, ông Khải nhặt lại chiếc bi đông méo mó còn dính đầy đất đỏ Trường Sơn. Ông giữ nó suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến như một kỷ vật về tình đồng đội thiêng liêng.

Năm 1975, đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Thái Bình lập gia đình và tiếp tục lao động sản xuất. Dù cuộc sống hôm nay đã đủ đầy hơn, nhưng ông chưa bao giờ quên những ngày gian khổ nơi chiến trường và người đồng đội đã hy sinh vì mọi người.

Mỗi lần kể chuyện cho thế hệ trẻ, ông thường nâng chiếc bi đông cũ lên và nói:

“Trong chiến tranh, tình đồng chí đồng đội là sức mạnh giúp người lính vượt qua tất cả. Các cháu hôm nay phải biết yêu thương, đoàn kết và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn