Bài viết

Chiếc Bi Đông Không Bao Giờ Cạn

Giữa những ngày hành quân thiếu nước giữa rừng sâu, một chiến sĩ trẻ đã nhường từng ngụm nước cuối cùng trong chiếc bi đông của mình cho đồng đội bị sốt nặng.

Gia Lai12/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Lê Minh Toàn thuộc đơn vị vận tải hoạt động trên tuyến đường sang Nam Lào. Những chuyến hành quân xuyên rừng kéo dài hàng tuần, đường đi hiểm trở và thiếu nước nghiêm trọng. Mùa khô năm ấy khắc nghiệt chưa từng thấy. Suối cạn, lá rừng khô giòn dưới chân, còn mỗi người lính chỉ được cấp một bi đông nước cho cả ngày hành quân. Trong tiểu đội của ông có anh Trịnh Văn Nam, quê ở Thái Bình. Anh ít nói nhưng luôn là người đi cuối đội hình để hỗ trợ những ai bị tụt lại phía sau. Một hôm, sau nhiều giờ vượt dốc dưới nắng gắt, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị lên cơn sốt rét ác tính. Môi anh khô trắng, bước chân loạng choạng vì mất sức. Cả tổ dừng lại dưới tán cây rừng nghỉ tạm. Mọi người mở bi đông ra thì hầu như ai cũng chỉ còn vài ngụm nước ít ỏi. Anh Nam không nói gì, lặng lẽ tháo bi đông của mình đưa cho người đồng đội bị sốt. Người kia lắc đầu:
“Anh giữ lại mà uống… đường còn xa lắm.” Anh Nam cười:
“Tôi còn chịu được.” Nhưng ông Toàn biết lúc ấy bi đông của anh Nam cũng gần cạn. Buổi chiều hôm đó, cả đơn vị tiếp tục đi tìm nguồn nước. Trời nóng đến mức nhiều người hoa mắt vì khát. Riêng anh Nam bắt đầu thấm mệt vì đã nhường gần hết phần nước của mình. Khi trời gần tối, mọi người cuối cùng cũng tìm thấy một khe nước nhỏ chảy giữa vách đá. Ai nấy đều vội vàng cúi xuống uống. Ông Toàn kể rằng điều khiến ông nhớ mãi là anh Nam không uống ngay. Anh quay lại gọi người chiến sĩ bị sốt tới trước rồi mới ngồi xuống sau cùng. Đêm ấy, cả tổ nghỉ chân bên khe nước. Trong ánh lửa nhỏ, người chiến sĩ trẻ xúc động nói:
“Nếu không có nước của anh chắc em gục giữa đường rồi…” Anh Nam chỉ cười hiền:
“Đi cùng nhau thì phải tới cùng nhau.” Sau chiến tranh, ông Lê Minh Toàn vẫn giữ chiếc bi đông cũ đã móp méo của người đồng đội như một kỷ vật. Với ông, giữa thời hoa lửa, điều quý giá nhất đôi khi không phải là vũ khí hay lương thực, mà là sự sẻ chia giản dị giúp con người vượt qua những hành trình khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn