Bài viết

CHIẾC BI ĐÔNG KHÔNG CÒN NẮP

Tôi là Lê Văn Cường, sinh năm 1964… Tôi có một chiếc bi đông méo mó, mất cả nắp. Đồng đội bảo bỏ đi. Nhưng tôi không bỏ. Vì đó là đồ của một người anh trong đơn vị để lại cho tôi trước lúc tách đội. Anh chỉ nói: “Giữ lấy, biết đâu lúc cần.” Sau này tôi mới hiểu… thứ anh để lại không phải cái bi đông. Mà là tình cảm của một người lính dành cho đồng đội.C

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Cường, sinh năm 1964… Tôi có một chiếc bi đông méo mó, mất cả nắp. Đồng đội bảo bỏ đi. Nhưng tôi không bỏ. Vì đó là đồ của một người anh trong đơn vị để lại cho tôi trước lúc tách đội. Anh chỉ nói: “Giữ lấy, biết đâu lúc cần.” Sau này tôi mới hiểu… thứ anh để lại không phải cái bi đông. Mà là tình cảm của một người lính dành cho đồng đội.C

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC BI ĐÔNG KHÔNG CÒN NẮP | Câu chuyện thời hoa lửa