Chiếc bi đông nước
Chiếc bi đông của Lực móp méo ở một góc, lớp sơn đã bong tróc gần hết. Nó theo anh từ những ngày đầu nhập ngũ, qua bao chặng đường rừng núi. Trong một lần hành quân dài ngày, nguồn nước trở nên khan hiếm. Cả tổ chỉ còn lại vài bi đông, mỗi người giữ một ít nước quý giá. Lực luôn uống rất tiết kiệm, nhưng anh lại sẵn sàng đưa phần của mình cho đồng đội khi cần. Một buổi trưa nắng gắt, một người lính trong tổ kiệt sức vì khát. Không ai còn nhiều nước. Lực mở nắp bi đông, đưa cho anh ta mà không
Chiếc bi đông của Lực móp méo ở một góc, lớp sơn đã bong tróc gần hết. Nó theo anh từ những ngày đầu nhập ngũ, qua bao chặng đường rừng núi.
Trong một lần hành quân dài ngày, nguồn nước trở nên khan hiếm. Cả tổ chỉ còn lại vài bi đông, mỗi người giữ một ít nước quý giá. Lực luôn uống rất tiết kiệm, nhưng anh lại sẵn sàng đưa phần của mình cho đồng đội khi cần.
Một buổi trưa nắng gắt, một người lính trong tổ kiệt sức vì khát. Không ai còn nhiều nước. Lực mở nắp bi đông, đưa cho anh ta mà không do dự. Người kia uống xong, ngập ngừng: “Còn cậu?”
Lực chỉ cười: “Tôi quen rồi.”
Chiều hôm đó, họ tìm được một con suối nhỏ. Nước không trong, nhưng đủ để cứu cả tổ. Người lính kia lặng lẽ rửa sạch chiếc bi đông, trả lại cho Lực.
Tối hôm ấy, khi mọi người đã ngủ, anh ta nhìn thấy Lực cầm chiếc bi đông, uống từng ngụm rất chậm.
Chiếc bi đông móp méo ấy không chỉ chứa nước, mà còn chứa cả sự sẻ chia—thứ giữ cho con người đứng vững giữa những ngày khắc nghiệt nhất.


