Chiếc bi đông nước
Chiếc bi đông nước
Mùa hè năm 1972, nắng miền Trung đổ lửa xuống con đường hành quân bụi đỏ. Cả đơn vị khát khô cổ, mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nước trong bi đông.
Trong tiểu đội có Tấn — cậu lính trẻ vừa tròn mười chín tuổi. Đi cạnh anh là chú Bình, một chiến sĩ lớn tuổi hơn, vừa bị sốt rét nên bước chân lúc nhanh lúc chậm.
Giữa trưa, chú Bình mệt quá phải ngồi tựa gốc cây. Tấn lặng lẽ tháo bi đông của mình đưa sang:
“Chú uống đi.”
Chú Bình lắc đầu:
“Còn cả quãng đường dài, để phần cháu.”
Tấn cười:
“Cháu khỏe mà.”
Đến chiều, đơn vị tới được điểm tập kết. Khi mở bi đông của Tấn ra, đồng đội mới biết nó đã cạn từ lâu.
Đêm ấy, giữa cơn sốt vì mất sức, Tấn vẫn nằm cười:
“Mai khỏe lại là đi tiếp thôi.”
Nhiều năm sau, chú Bình kể rằng trong chiến tranh, có những điều lớn lao được làm từ những điều rất nhỏ — như một ngụm nước giữa ngày nắng cháy.



