Chiếc bi đông nước
Nhắc tới mùa hè đỏ lửa năm 1972 ở Thành cổ Quảng Trị, cựu chiến binh Nguyễn Đức Thọ kể rằng điều ông nhớ nhất không phải tiếng pháo, mà là hình ảnh một chiếc bi đông nước đặt bên giao thông hào nhiều năm không quên được.
Ngày ấy đơn vị của ông chiến đấu trong điều kiện vô cùng ác liệt. Đất đá, khói súng và tiếng pháo gần như không lúc nào ngớt. Có hôm vừa chuyển được ít lương thực vào trận địa thì pháo lại dội xuống, mọi người phải tản nhanh vào công sự.
Trong một lần nghỉ ngắn giữa trận địa, một người đồng đội trẻ đưa chiếc bi đông cho ông rồi cười: “Giữ hộ tôi nhé, lát quay lại lấy.”
Đó chỉ là câu nói rất bình thường giữa những người lính.
Nhưng người đồng đội ấy đã không trở lại.
Chiếc bi đông vẫn nằm cạnh ông suốt những ngày sau đó.
Nhiều năm trôi qua, ông Thọ nói mình không còn nhớ rõ nhiều chi tiết của chiến trường, nhưng vẫn nhớ rất rõ chiếc bi đông cũ ấy. Nó nhắc ông về những người đồng đội đã gửi lại tuổi hai mươi nơi Thành cổ.



