Chiếc bi đông nước
Câu chuyện 56: Chiếc bi đông nước
Trong ký ức của những người lính từng đi qua chiến tranh, có những vật dụng rất bình dị nhưng lại gắn liền với cả một quãng đời tuổi trẻ. Đối với cựu chiến binh Nguyễn Văn Thắng, đó là chiếc bi đông nước đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1971, khi lên đường nhập ngũ, Thắng được đơn vị cấp một chiếc bi đông bằng nhôm màu xanh đã bạc màu. Thời ấy, trang bị còn nhiều thiếu thốn nên người lính luôn trân trọng từng vật dụng được cấp phát.
Chiếc bi đông theo ông qua những cánh rừng đại ngàn, những con suối sâu và cả những trận chiến ác liệt. Trong những ngày hành quân giữa mùa khô, nước trở thành thứ vô cùng quý giá. Có những lúc cả tiểu đội phải chia nhau từng ngụm nước nhỏ để duy trì sức khỏe.
Một lần, đơn vị hành quân qua khu vực khan hiếm nguồn nước. Sau nhiều giờ tìm kiếm, Thắng phát hiện một mạch nước nhỏ dưới chân núi. Anh cẩn thận đổ đầy bi đông rồi chia nước cho đồng đội. Những ngụm nước mát lành hôm ấy đã giúp cả đơn vị vượt qua chặng đường khó khăn.
Chiếc bi đông không chỉ đựng nước. Nhiều khi nó còn được dùng để nấu cháo loãng cho thương binh, đựng thuốc hoặc mang nước về cho đồng đội bị sốt rét không thể đi lại.
Trong một trận đánh năm 1973, một mảnh đạn đã găm vào thân chiếc bi đông. Chính chiếc bi đông ấy đã làm lệch hướng mảnh đạn, giúp Thắng tránh được vết thương nguy hiểm. Từ đó, anh càng trân quý nó hơn.
Ngày đất nước thống nhất, Thắng mang chiếc bi đông trở về quê hương. Dù đã méo mó và phủ đầy dấu vết thời gian, ông vẫn cất giữ cẩn thận trong chiếc tủ gỗ của gia đình.
Mỗi lần con cháu hỏi về chiến tranh, ông lại lấy chiếc bi đông ra kể chuyện. Qua đó, ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ, hy sinh của những người đi trước.
Chiếc bi đông nước nhỏ bé năm nào giờ đây không chỉ là một kỷ vật chiến tranh, mà còn là biểu tượng của tình đồng đội, của ý chí vượt khó và tinh thần



