Bài viết

Chiếc Bi Đông Nước

Ninh Bình03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1968, trên tuyến đường Trường Sơn, cái nắng như thiêu như đốt. Những đoàn quân vẫn lặng lẽ hành quân xuyên rừng, mang theo đạn dược, lương thực vào chiến trường miền Nam. Trong số đó có Tuấn – một chàng trai mới mười chín tuổi, quê ở Nam Định. Đây là lần đầu tiên anh xa nhà, xa mẹ và cánh đồng lúa thân quen.

Sau nhiều ngày băng rừng, mỗi người chỉ còn lại một ít nước trong chiếc bi đông. Nước lúc ấy quý hơn cả lương thực. Ai cũng cố gắng uống từng ngụm nhỏ để cầm cự.

Đến giữa trưa, đơn vị bất ngờ gặp một trận bom dữ dội. Khi khói bụi tan đi, nhiều chiến sĩ bị thương. Trong đó có Hùng – người đồng đội thân thiết của Tuấn. Anh bị mảnh bom găm vào vai, sốt cao vì mất máu và khát khô cổ.

Hùng thều thào:
– "Cho mình... một ngụm nước..."

Tuấn nhìn xuống chiếc bi đông của mình. Chỉ còn đúng vài ngụm cuối cùng. Phía trước họ vẫn còn gần hai ngày đường mới đến được trạm tiếp tế. Nếu đưa hết nước cho bạn, bản thân anh cũng có thể kiệt sức giữa rừng.

Anh lặng người vài giây rồi không chút do dự mở nắp bi đông, đỡ Hùng dậy và chậm rãi cho bạn uống từng ngụm.

Hùng uống xong, đôi mắt đỏ hoe:
– "Còn cậu thì sao?"

Tuấn chỉ cười:
– "Đường còn dài, mình chịu được."

Suốt quãng đường còn lại, Tuấn gần như không còn giọt nước nào. Đồng đội thay nhau dìu anh vượt dốc. Đến khi tới trạm quân y, cả hai đều được cứu sống.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Hùng trở lại Trường Sơn cùng con trai. Đứng giữa cánh rừng xanh, ông kể cho con nghe về chiếc bi đông nước năm ấy.

Ông nói:
– "Trong chiến tranh, người ta không chỉ chiến đấu bằng súng đạn. Người ta còn chiến đấu bằng tình đồng đội. Chỉ một ngụm nước cũng có thể cứu một mạng người."

Chiếc bi đông cũ giờ đã hoen gỉ theo thời gian, nhưng câu chuyện về nó vẫn được Hùng gìn giữ như một báu vật. Bởi ông hiểu rằng, nếu ngày ấy Tuấn chọn giữ lại số nước ít ỏi cho mình, có lẽ ông đã không còn cơ hội được chứng kiến hòa bình và kể lại câu chuyện này cho thế hệ sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn