CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC BÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC BÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
Ông Trần Văn Thành đã ngoài tám mươi tuổi. Trong căn nhà của ông có một chiếc bi đông bằng nhôm cũ, bên ngoài đã xước nhiều chỗ. Mỗi khi con cháu hỏi tại sao ông vẫn giữ chiếc bi đông ấy, ông chỉ cười: “Nó đã từng cứu ông một lần.”
Câu chuyện xảy ra vào những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi ấy ông Thành mới mười chín tuổi, tham gia đội dân công phục vụ chiến dịch.
Một ngày mùa hè, đoàn của ông phải vượt qua một chặng đường rừng dài. Trời nắng gắt, đường dốc liên tục, ai cũng thấm mệt. Nước mang theo mỗi người chỉ có một lượng nhỏ, phải tính toán để đủ dùng cho cả hành trình.
Gần trưa, đoàn dừng lại bên một con dốc. Ông Thành mở chiếc bi đông, định uống ngụm nước cuối cùng thì nhìn thấy một người dân công lớn tuổi đang ngồi tựa vào gốc cây. Người ấy mệt đến mức không thể đứng dậy.
Ông Thành bước lại gần, đưa bi đông cho người đồng đội.
“Bác uống đi.”
Người kia lắc đầu: “Cháu còn phải đi đường xa.”
Ông Thành không nói thêm, chỉ đặt chiếc bi đông vào tay bác.
Sau khi uống được vài ngụm, người đồng đội khỏe lại đôi chút. Cả hai cùng đứng lên và tiếp tục đi.
Chiều hôm ấy, khi đoàn đến điểm tập kết, ông Thành mới được biết người đồng đội kia là một cán bộ đã lớn tuổi, nhiều ngày liền tham gia vận chuyển hàng hóa cùng anh em.
Ông không nhớ tên người ấy và cũng không gặp lại sau đó.
Nhưng từ ngày ấy, ông luôn giữ chiếc bi đông bên mình.
Sau hơn bảy mươi năm, chiếc bi đông không còn được sử dụng. Nó nằm trong góc tủ, phủ màu thời gian. Nhưng mỗi khi cầm nó trên tay, ông Thành vẫn nhớ đến con đường năm xưa và nhớ một điều tưởng như rất nhỏ: giữa lúc ai cũng mệt mỏi và thiếu thốn, con người vẫn sẵn sàng nhường cho nhau phần nước cuối cùng.
Ông thường nói với con cháu rằng chiến tranh đã đi qua rất lâu, nhưng những câu chuyện về tình người thì không bao giờ cũ.
Bởi có những lúc, sức mạnh giúp con người vượt qua một chặng đường dài không chỉ đến từ ý chí, mà còn đến từ một bàn tay đưa ra đúng lúc, một ngụm nước được sẻ chia và một sự quan tâm không cần biết tên tuổi của người nhận.
Những điều nhỏ bé ấy, khi được nhân lên bởi hàng triệu con người, đã trở thành sức mạnh lớn lao của cả dân tộc.



