Cựu chiến binh

Chiếc bi đông nước của đồng đội

Mùa khô năm 1969, trên một cánh rừng thuộc dãy Trường Sơn, đơn vị của Tiểu đội trưởng Lê Minh (Sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1963, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) vừa hoàn thành chặng hành quân dài gần ba mươi cây số. Nắng như đổ lửa, những con suối nhỏ đều cạn trơ đá. Mỗi người lính chỉ còn lại nửa bi đông nước – phần nước ít ỏi phải dành cho cả một ngày hành quân phía trước.

Tuyên Quang02/07/2026Lộc Văn Thành (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tiểu đội có chiến sĩ trẻ Trần Hòa, mới mười chín tuổi, lần đầu vào chiến trường. Sau nhiều giờ vượt dốc, Hòa bắt đầu sốt cao vì kiệt sức. Môi khô nứt, bước chân chậm dần rồi gục xuống bên gốc cây.

Đại đội đang phải giữ bí mật hành quân, không thể dừng lại quá lâu. Tiểu đội trưởng Minh nhanh chóng kiểm tra chiếc bi đông của mình. Chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng.

Anh không chần chừ, mở nắp bi đông, đỡ Hòa ngồi dậy rồi từ từ cho đồng đội uống từng ngụm nhỏ.

Hòa khẽ lắc đầu:

"Anh giữ lại đi… đường còn xa lắm."

Minh mỉm cười:

"Nước rồi sẽ tìm được. Đồng đội thì không thể để mất."

Câu nói giản dị ấy khiến cả tiểu đội lặng đi.

Những người lính còn lại cũng lần lượt tháo bi đông của mình. Mỗi người rót vào nắp ca một ít nước. Người chỉ vài ngụm, người nhiều hơn một chút. Chẳng mấy chốc, chiếc ca nhỏ đã đầy.

Đó là bát nước được góp từ tình đồng đội.

Được tiếp thêm nước và sự động viên của anh em, Hòa dần tỉnh táo. Hai chiến sĩ thay nhau đỡ cậu tiếp tục hành quân.

Chiều muộn, đơn vị tìm được một khe đá còn đọng nước mưa. Dòng nước chỉ nhỏ bằng cổ tay nhưng trong vắt. Ai cũng khát, nhưng không ai chen lấn. Họ chuyền nhau chiếc bi đông, người lấy đủ phần mình rồi nhường cho người phía sau.

Đêm ấy, giữa cánh rừng yên tĩnh, Hòa ngồi bên bếp lửa, cẩn thận lau sạch chiếc bi đông đã cứu mình. Cậu lấy mảnh vải nhỏ buộc vào quai bi đông và lặng lẽ khắc lên thân nhôm dòng chữ:

"Nước của đồng đội – sức mạnh của niềm tin."

Những ngày sau đó, chiếc bi đông ấy theo Hòa đi qua nhiều trận đánh. Mỗi khi gặp đồng đội khát nước, cậu lại là người đầu tiên mở nắp bi đông của mình để sẻ chia.

Nhiều năm sau hòa bình, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, Hòa mang theo chiếc bi đông cũ đã sẫm màu thời gian. Trên thân bi đông vẫn còn vết móp do mảnh đạn năm nào và dòng chữ khắc bằng tay tuy đã mờ nhưng vẫn đọc được.

Ông nâng chiếc bi đông trước các cháu học sinh và xúc động kể:

"Giá trị của nó không nằm ở nhôm hay ở nước. Giá trị lớn nhất là nó nhắc tôi nhớ rằng, giữa chiến tranh khốc liệt, người lính Việt Nam luôn biết sống vì nhau. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua đói khát, bom đạn và bước tới ngày chiến thắng."

Các em học sinh chuyền tay nhau ngắm nhìn chiếc bi đông cũ. Không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên sự cảm phục.

Chiếc bi đông năm xưa chỉ là một vật dụng nhỏ bé của người lính. Thế nhưng, nó đã trở thành biểu tượng của nghĩa tình đồng chí – nơi một ngụm nước được sẻ chia quý hơn mọi của cải, nơi sự hy sinh thầm lặng đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính cùng nhau đi hết con đường bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc bi đông nước của đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa