Cựu chiến binh

CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi ngoại khóa giáo dục truyền thống nhân ngày 27 tháng 7, lớp em được phân công đến thăm bác Lâm, một cựu chiến binh Trường Sơn đang sinh sống tại địa phương. Bác đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy, đôi mắt sâu nhưng rất hiền.

Khi trò chuyện, em để ý bên góc tủ gỗ cũ có treo một chiếc bi đông nước móp méo, dây đeo đã sờn. Em tò mò hỏi:

“Bác ơi, sao bác vẫn giữ chiếc bi đông cũ ấy ạ?”

Bác nhìn chiếc bi đông rất lâu, rồi chậm rãi nói:

“Vì đó là giọt nước cuối cùng của đồng đội bác…”

Và câu chuyện về chiếc bi đông nước cuối cùng đã khiến chúng em lặng người.

Bác Lâm nhập ngũ năm 1968, khi vừa tròn mười tám. Bác cùng đơn vị hành quân vào tuyến lửa Trường Sơn, làm nhiệm vụ bảo vệ đường và vận chuyển hàng vào chiến trường.

Trường Sơn mùa khô khắc nghiệt vô cùng. Có những ngày hành quân ba ngày liền không gặp suối, nước được chia theo từng nắp bi đông. Mỗi người chỉ dám nhấp môi cho ướt cổ.

Trong tiểu đội của bác có anh Năm, hơn bác vài tuổi, khỏe mạnh, luôn xung phong đi đầu. Anh Năm hay nói vui:

“Tao uống ít, để phần cho mấy đứa nhỏ.”

Một lần, đơn vị bác bị bom đánh trúng đoạn đường núi. Đất đá sạt lở, đường bị chia cắt. Tiểu đội phải vòng rừng, trèo dốc suốt hai ngày giữa nắng gắt. Nước uống cạn dần.

Đến ngày thứ ba, mỗi người chỉ còn vài ngụm nước. Riêng anh Năm vẫn giấu trong balô một chiếc bi đông chưa mở.

Chiều hôm ấy, khi cả tiểu đội nghỉ chân dưới tán rừng thưa, anh Năm bỗng ngã quỵ. Sốt rét rừng và kiệt sức khiến anh mê man. Bác Lâm và anh em cuống cuồng lay gọi.

Bác mở bi đông của mình – chỉ còn trơ đáy. Mọi người nhìn nhau, cổ họng khô rát. Bỗng anh Năm tỉnh lại, yếu ớt kéo tay bác:

“Lâm… mở bi đông của tao… chia cho anh em…”

Bác sững người:

“Anh để dành cho mình đi, anh mệt lắm rồi…”

Anh Năm lắc đầu, giọng rất khẽ:

“Đường còn dài… tao chắc không qua được…”

Bác nghẹn lại, nước mắt ứa ra. Anh Năm cố gắng mở nắp bi đông, từng giọt nước trong vắt được chia ra nắp mũ sắt cho từng người. Đến lượt mình, anh chỉ nhấp một ngụm rất nhỏ, rồi đẩy bi đông lại cho bác:

“Giữ lấy… nếu tao không dậy nữa…”

Đêm đó, anh Năm ra đi trong giấc ngủ, gương mặt thanh thản. Chiếc bi đông còn lưng chừng nước được bác giữ lại. Sáng hôm sau, nhờ số nước ấy, tiểu đội tiếp tục hành quân và gặp được đơn vị bạn.

Bác Lâm kể, giọng trầm xuống:

“Nếu không có giọt nước ấy, có lẽ bác và mấy anh em đã không sống sót.”

Chiến tranh kết thúc, bác mang chiếc bi đông về quê. Dù móp méo, rỉ sét, bác vẫn giữ gìn cẩn thận. Mỗi lần con cháu hỏi, bác chỉ nói:

“Đây là mạng sống của đồng đội bác.”

Bác Lâm nhẹ nhàng chạm tay vào chiếc bi đông cũ, nói với chúng em:

“Chiếc bi đông này không chỉ đựng nước, mà đựng cả tình đồng đội, sự hy sinh không cần nói thành lời.”

Nghe câu chuyện, em hiểu rằng chiến tranh không chỉ có súng đạn, mà còn có những nghĩa cử thầm lặng, nơi người lính sẵn sàng nhường giọt nước cuối cùng để đồng đội được sống.

Chiếc bi đông nước cuối cùng năm xưa chính là biểu tượng của tình người trong lửa đạn, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.

Rời nhà bác Lâm, em thầm nghĩ: Hòa bình hôm nay được đổi bằng những giọt nước, giọt máu và cả sinh mệnh của biết bao con người. Chúng em nguyện học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn