Bài viết

Chiếc bi đông nước cuối cùng

Nghệ An07/07/2026Hoàng Thị Hoài (Đoàn xã An Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng với tôi, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Mỗi lần nhìn thấy chiếc bi đông nước cũ đã sờn màu theo năm tháng, tôi lại nhớ đến người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn.

Đó là vào mùa khô năm ấy. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ hành quân xuyên rừng để tiếp tế cho chiến trường. Những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, dốc cao, suối cạn. Ban ngày phải ẩn mình dưới tán rừng để tránh máy bay địch, đêm đến mới lặng lẽ lên đường. Ai cũng gùi trên vai hàng chục ki-lô-gam lương thực, đạn dược. Cái nắng rừng như thiêu đốt, nước uống trở thành thứ quý giá hơn cả vàng.

Sau nhiều ngày hành quân liên tục, mỗi người chỉ còn lại vài ngụm nước trong chiếc bi đông. Chúng tôi động viên nhau cố gắng thêm một chặng nữa sẽ đến điểm tiếp nước. Thế nhưng, khi chỉ còn cách điểm đến không xa, một loạt bom bất ngờ trút xuống.

Đất đá tung mù mịt. Tiếng nổ làm rung chuyển cả cánh rừng.

Khi khói bom tan đi, tôi thấy người đồng đội thân thiết của mình nằm bất động bên gốc cây. Một mảnh pháo đã găm vào ngực anh. Tôi lao đến ôm lấy anh, cố băng bó vết thương bằng mảnh áo đã rách.

Anh mở mắt nhìn tôi, đôi môi khô nứt, giọng yếu ớt:

– Cho mình... một ngụm nước...

Tôi mở nắp chiếc bi đông. Chỉ còn đúng vài ngụm cuối cùng. Tôi biết nếu uống hết số nước ấy, từ đây đến điểm tiếp nước tôi sẽ phải chịu khát. Nhưng nhìn ánh mắt của anh, tôi không hề do dự. Tôi đặt cả chiếc bi đông vào tay anh.

Anh chỉ nhấp một ngụm rất nhỏ rồi đẩy lại cho tôi:

– Cậu cũng phải sống...

Tôi lắc đầu, mỉm cười:

– Còn đồng đội thì còn mình.

Anh nắm chặt tay tôi. Đó cũng là lần cuối cùng tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay ấy.

Ít phút sau, anh ra đi rất thanh thản, khi tuổi đời mới ngoài hai mươi.

Chúng tôi chôn cất anh ngay dưới tán rừng Trường Sơn. Không có bia đá, không có vòng hoa, chỉ có một cành cây nhỏ cắm bên nấm mộ và lời hứa của những người còn sống rằng sẽ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ để đất nước sớm có ngày hòa bình.

Tôi giữ lại chiếc bi đông nước ấy cho đến tận hôm nay. Nó không còn sáng bóng, nhiều chỗ đã méo mó vì bom đạn và thời gian, nhưng với tôi, đó là một báu vật. Nó nhắc tôi nhớ về tình đồng đội thiêng liêng, về sự hy sinh cao cả của biết bao người lính đã dành cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nhiều người hỏi tôi rằng chiến tranh có đáng sợ không. Tôi luôn trả lời rằng có. Không ai bước vào chiến tranh mà không biết sợ. Nhưng điều khiến chúng tôi mạnh mẽ hơn nỗi sợ chính là tình yêu quê hương, là tình đồng chí, đồng đội luôn sẵn sàng nhường cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, thậm chí cả sự sống.

Hôm nay, khi các cháu được học tập trong hòa bình, được vui chơi dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, tôi chỉ mong các cháu biết trân trọng những điều bình dị ấy. Bởi nền hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi.

Chiếc bi đông nước cuối cùng không chỉ là kỷ vật của riêng tôi. Đó là biểu tượng của tình đồng đội, của lòng yêu nước và của một thời hoa lửa không bao giờ được phép lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc bi đông nước cuối cùng | Câu chuyện thời hoa lửa