CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG
CHIẾC BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG
Những người lính Trường Sơn thường nói vui với nhau rằng:
"Ở Trường Sơn, quý nhất không phải thuốc lá, không phải lương khô, mà là một ngụm nước."
Mùa khô năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn, cái nắng như thiêu như đốt. Có những ngày nhiệt độ lên tới gần 40 độ C. Những con suối nhỏ cạn khô, lá rừng quắt lại, đất đỏ bụi mù bám kín quần áo và khuôn mặt của những người lính.
Một đơn vị vận tải sau nhiều ngày hành quân đã gần cạn nước. Mỗi người chỉ còn lại vài ngụm trong chiếc bi đông bên hông.
Người chỉ huy căn dặn:
"Anh em cố giữ. Chưa biết bao giờ mới gặp được suối."
Đến trưa hôm ấy, một chiến sĩ trẻ bất ngờ ngất lịm vì kiệt sức. Môi khô nứt, hơi thở yếu dần.
Đồng đội lập tức chạy lại.
Một người mở chiếc bi đông của mình.
Chỉ còn đúng một ngụm nước.
Anh nhìn đồng đội rồi lặng lẽ đổ hết vào miệng người đang bất tỉnh.
Người khác cũng mở bi đông.
Vài giọt cuối cùng.
Lại đổ vào.
Người thứ ba.
Người thứ tư...
Chỉ trong ít phút, những chiếc bi đông của cả tiểu đội đều trống rỗng.
Không ai bảo ai.
Không ai tính toán rằng mình sẽ khát hơn.
Điều duy nhất họ nghĩ là phải cứu bằng được người đồng đội.
Một lúc sau, người chiến sĩ trẻ tỉnh lại.
Anh nhìn những chiếc bi đông đã cạn và hiểu mọi chuyện.
Nước mắt anh lăn dài.
Anh nghẹn ngào nói:
"Các anh lấy gì mà uống?"
Một người cười rất hiền:
"Còn sống là còn tìm được nước."
Rồi cả tiểu đội lại khoác ba lô tiếp tục lên đường.
Chiều hôm đó, họ mới gặp được một khe nước nhỏ giữa rừng.
Nước chỉ đủ chảy thành từng giọt.
Những người lính không chen nhau.
Họ dùng chiếc mũ cối hứng từng chút nước, chuyền cho nhau từng ngụm nhỏ.
Sau chiến tranh, trong một buổi gặp mặt đồng đội, người chiến sĩ năm xưa được cứu sống đã xúc động kể lại câu chuyện ấy.
Ông nói:
"Tôi sống đến hôm nay là nhờ những ngụm nước cuối cùng của đồng đội. Họ đã cho tôi không chỉ nước, mà còn cho tôi cả cuộc đời."
Có người hỏi:
"Điều gì làm các anh gắn bó với nhau đến vậy?"
Ông trả lời rất chậm:
"Vì ngày ấy, chúng tôi hiểu rằng nếu không sống vì nhau thì chẳng ai có thể đi hết Trường Sơn."
Nhiều cựu chiến binh sau này vẫn giữ chiếc bi đông đã theo mình suốt những năm tháng chiến tranh.
Chiếc bi đông ấy đã cũ, lớp sơn bạc màu, có chỗ móp méo vì mảnh bom.
Nhưng đối với họ, đó là một kỷ vật vô giá.
Mỗi vết xước trên chiếc bi đông đều gợi nhớ về những tháng ngày "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", về những người đồng đội đã nằm lại giữa đại ngàn và về tình người đẹp nhất trong chiến tranh.
Ngày nay, khi nhìn cuộc sống đủ đầy hơn, thế hệ trẻ khó có thể hình dung rằng có một thời, chỉ một ngụm nước cũng có thể trở thành món quà quý giá nhất.
Câu chuyện về chiếc bi đông nước cuối cùng không nói về những trận đánh lớn, không có những chiến công vang dội. Nhưng chính những điều bình dị ấy đã làm nên sức mạnh phi thường của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong chiến tranh, họ chiến thắng không chỉ bởi lòng dũng cảm, mà còn bởi tình đồng chí, đồng đội sâu nặng.
Đó chính là vẻ đẹp của một thời hoa lửa – nơi con người sẵn sàng nhường cho nhau ngụm nước cuối cùng, miếng cơm cuối cùng, thậm chí cả sự sống của mình.
Và có lẽ, đó cũng là điều mà các cựu chiến binh luôn mong thế hệ hôm nay ghi nhớ: Hòa bình được xây dựng từ những điều bình dị nhưng vô cùng lớn lao – lòng yêu nước, sự sẻ chia và tinh thần không bao giờ bỏ lại đồng đội phía sau.



