Chiếc bi đông nước giữa chiến trường (1)
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa cái nắng bỏng rát của chiến trường Tây Nguyên, một chiếc bi đông nước đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội, lòng nhân ái và sức mạnh giúp người lính vượt qua gian khổ.
Ông Lê Văn Thành kể rằng mùa khô năm 1971 là một trong những khoảng thời gian khó khăn nhất mà ông từng trải qua. Đơn vị hành quân nhiều ngày trong rừng sâu Tây Nguyên. Nước uống vô cùng khan hiếm, mỗi người chỉ được cấp một bi đông nước cho cả ngày.
Sau nhiều giờ hành quân dưới cái nắng gay gắt, ai cũng mệt lả. Đến trưa, đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên một quả đồi. Lúc đó, ông Thành phát hiện người đồng đội tên Phạm Văn Dũng bị sốt cao, môi khô nứt nẻ vì thiếu nước.
Trong khi mọi người đều cố gắng giữ phần nước ít ỏi của mình để tiếp tục hành quân, anh Nguyễn Văn Hưng – tiểu đội trưởng – đã lặng lẽ tháo chiếc bi đông bên hông, đưa cho anh Dũng uống.
Anh Dũng ngần ngại:
— Anh giữ lại đi, còn cả chặng đường dài phía trước.
Anh Hưng cười:
— Đồng đội còn khỏe thì mình mới khỏe. Cứ uống đi.
Anh Dũng uống vài ngụm rồi trả lại. Nhưng anh Hưng không nhận mà bảo:
— Cầm lấy, khi nào đỡ hơn hãy đưa lại cho tôi.
Chiều hôm đó, đơn vị tiếp tục lên đường. Anh Hưng gần như không còn nước uống. Dù rất khát, anh vẫn động viên mọi người cố gắng vượt qua khó khăn.
May mắn thay, gần tối đơn vị tìm được một con suối nhỏ trong rừng. Nhờ vậy tất cả đều được tiếp nước an toàn.
Ông Thành xúc động kể:
“Giữa chiến tranh, một ngụm nước quý như vàng. Nhưng tình đồng đội còn quý hơn thế. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao gian khổ và hoàn thành nhiệm vụ.”
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội năm xưa có dịp gặp lại nhau. Mỗi lần nhắc đến kỷ niệm ấy, mọi người đều nhớ đến chiếc bi đông nước và tấm lòng của người tiểu đội trưởng.
Ông Thành thường kể câu chuyện này cho thế hệ trẻ và nhắn nhủ:
“Trong cuộc sống, đôi khi một sự giúp đỡ rất nhỏ cũng có thể mang lại sức mạnh to lớn cho người khác. Hãy biết yêu thương, sẻ chia và sống vì mọi người như những người lính năm xưa.”


