Cựu chiến binh

Chiếc Bi Đông Nước Giữa Rừng Trường Sơn (1)

Câu chuyện nói về tình đồng đội sâu sắc của những người lính trên đường hành quân Trường Sơn. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một hành động nhỏ như chia sẻ một ngụm nước cũng trở thành kỷ niệm không thể quên.

11/03/2026Bùi Lưu Ly (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tôi cùng đơn vị hành quân dọc theo đường Trường Sơn để vào chiến trường. Con đường ấy dài hun hút, băng qua rừng sâu, suối lớn và nhiều khu vực bị bom đánh phá liên tục.

Những ngày hành quân rất gian khổ. Có khi chúng tôi đi suốt nhiều giờ liền mà không tìm được nguồn nước. Mỗi người chỉ có một chiếc bi đông nhỏ đựng nước, phải tiết kiệm từng ngụm.

Trong đơn vị tôi có một người lính trẻ tên là Nguyễn Văn Tùng, mới nhập ngũ chưa lâu. Một ngày nọ, sau một quãng đường dài giữa trời nắng gắt, Tùng bị kiệt sức và gần như không thể đi tiếp.

Lúc ấy nước của tôi cũng gần cạn. Tôi mở nắp bi đông, chỉ còn lại vài ngụm cuối cùng. Tôi nhìn Tùng – cậu ấy đang thở dốc và đôi môi khô nứt.

Không suy nghĩ nhiều, tôi đưa bi đông cho Tùng và nói:
“Uống đi, rồi chúng ta cùng đi tiếp.”

Tùng ngạc nhiên:
“Anh còn nước không?”

Tôi cười:
“Còn tình đồng đội là đủ rồi.”

Tùng uống một ngụm nhỏ rồi trả lại cho tôi. Sau đó chúng tôi cùng dìu nhau đi tiếp qua con dốc dài của rừng Trường Sơn.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, chúng tôi vẫn giữ liên lạc với nhau. Mỗi lần gặp lại, Tùng lại nhắc đến chiếc bi đông nước ngày ấy.

Cậu ấy nói:
“Ngụm nước đó không chỉ cứu em lúc ấy… mà còn cho em biết thế nào là tình đồng đội.”

Đối với tôi, đó chỉ là một hành động nhỏ. Nhưng trong những năm tháng thời hoa lửa, đôi khi chính những điều giản dị như thế lại giúp con người vượt qua mọi gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn