Bài viết

Chiếc Bi Đông Trên Đỉnh Dốc

Giữa những chặng đường vận tải khắc nghiệt, một chiếc bi đông nước tưởng chừng nhỏ bé lại trở thành biểu tượng của sự sẻ chia và tình đồng đội nơi tuyến lửa.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đường Trường Sơn không chỉ dài, mà còn khát,” ông Tín nói, giọng khàn đặc. “Có những đoạn đi cả ngày không tìm được một giọt nước sạch.” Hôm đó, đơn vị ông phải vượt qua một con dốc đá cao, trơn trượt sau cơn mưa. Ai cũng mệt lả, môi khô nứt. “Trong nhóm chỉ còn lại một chiếc bi đông có nước. Là của cậu lính trẻ tên Khải.” Khải mới vào đơn vị chưa lâu, người gầy, ít nói. Khi cả nhóm dừng lại nghỉ, mọi ánh mắt đều vô thức nhìn về chiếc bi đông ấy. “Cậu ấy mở nắp, uống một ngụm nhỏ… rồi chuyền cho người bên cạnh.” Người này uống, rồi lại chuyền tiếp. Cứ thế, chiếc bi đông đi qua từng bàn tay. “Đến lượt tôi, trong đó chỉ còn lại vài giọt. Tôi nhìn Khải… cậu ấy chỉ cười.” Ông Tín ngừng lại, như đang nhớ lại khoảnh khắc ấy:
“Cái cười nhẹ thôi, nhưng tôi không quên được.” Họ tiếp tục leo dốc, nhờ chút nước ít ỏi ấy mà giữ được sức. Nhưng khi gần tới đỉnh, Khải bất ngờ ngã gục. “Chúng tôi chạy lại… thì biết cậu ấy đã kiệt sức từ trước rồi. Có lẽ phần nước của mình, cậu đã chia hết cho mọi người.” Cả đơn vị lặng đi. Không ai nói nên lời. Họ chôn Khải ngay bên sườn dốc, đánh dấu bằng một cành cây khô. Chiếc bi đông được đặt cạnh mộ. “Nhiều năm sau, tôi có quay lại. Con dốc giờ đã khác, nhưng tôi vẫn tìm được chỗ ấy.” Ông Tín khẽ thở dài:
“Chiếc bi đông không còn, nhưng cái tình người trong đó… thì chưa bao giờ cạn.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một ngụm nước cũng đủ để nói lên cả một tấm lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn