Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Bi Đông Trên Đường Hành Quân (1)

Một câu chuyện giản dị nhưng xúc động về tình đồng đội trong những năm chiến tranh. Chỉ một chiếc bi đông nước nhỏ bé, nhưng lại trở thành ký ức không thể quên của những người lính trẻ trên đường hành quân gian khổ.

Lai Châu13/03/2026Vũ Thị Hương Lý (Trường MN số 1 Tân Uyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Đức Hùng, nhập ngũ năm 1970. Khi đó tôi mới hai mươi tuổi và được điều vào một đơn vị hành quân liên tục qua rừng núi. Những ngày hành quân thật sự rất vất vả. Trời nắng, đường dài, mỗi người chỉ có một chiếc bi đông đựng nước. Chúng tôi phải tiết kiệm từng ngụm. Trong tiểu đội tôi có một người bạn tên Võ Thanh Bình. Bình nhỏ người nhưng rất khỏe và luôn vui vẻ. Cậu ấy thường nói đùa để cả nhóm bớt mệt. Một buổi trưa, chúng tôi phải vượt qua một đoạn đồi trọc rất dài. Nắng nóng đến mức đất dưới chân như bốc hơi. Nước trong bi đông của tôi gần cạn. Đến giữa dốc, tôi bắt đầu choáng váng vì khát và mệt. Bình thấy vậy liền dừng lại, đưa bi đông của cậu ấy cho tôi. Tôi lắc đầu: “Cậu giữ đi, còn phải đi xa.” Bình cười: “Uống đi, tớ vẫn còn.” Tôi uống vài ngụm rồi trả lại. Nhưng sau đó tôi mới biết bi đông của Bình gần như đã hết nước. Chiều hôm đó, khi chúng tôi đến được điểm dừng chân, Bình mệt lả vì khát. Nhưng cậu vẫn cười và nói: “Ít ra cả hai đứa mình đều tới nơi.” Chiến tranh qua đi đã lâu. Tôi và Bình sau này mỗi người một cuộc sống khác nhau. Nhưng chiếc bi đông hôm ấy vẫn luôn ở trong ký ức của tôi. Nó nhắc tôi rằng trong thời hoa lửa, thứ quý giá nhất mà người lính có không phải là nước hay lương thực — mà chính là tình đồng đội. 💧🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn