Cựu Thanh niên xung phong

CHIẾC BÌNH TÔN CỦA ANH BỘ ĐỘI

Năm 1968, chiến trường Trị – Thiên nắng cháy da người. Cả vùng chỉ toàn đồi trọc, hầm hào và khói bom. Trong đơn vị vận tải của Trường Sơn, có một chiến sĩ trẻ tên Hùng, quê ở Bắc Giang.

Tuyên Quang01/12/2025Đỗ Thị Phương Hà (Đoàn xã Đồng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến trường Trị – Thiên nắng cháy da người. Cả vùng chỉ toàn đồi trọc, hầm hào và khói bom. Trong đơn vị vận tải của Trường Sơn, có một chiến sĩ trẻ tên Hùng, quê ở Bắc Giang. Anh mới tròn 20 tuổi, dáng người gầy nhưng đôi vai lại rắn rỏi đến lạ.

Nhiệm vụ của Hùng là gùi từng thùng đạn, từng bao gạo vượt dốc để tiếp tế cho các đơn vị phía trước. Mỗi chuyến đi kéo dài từ chiều đến tận đêm, đường rừng um tùm, thỉnh thoảng lại sáng lóa bởi pháo sáng của địch.

Trong ba lô của Hùng có một vật rất đặc biệt: chiếc bình tôn cũ. Đó là chiếc bình mẹ anh đã dùng để đựng nước mỗi khi ra đồng. Trước khi Hùng lên đường nhập ngũ, mẹ cẩn thận rửa sạch, đưa cho anh và dặn:
“Con đi xa, không có mẹ bên cạnh, mang cái này theo để còn nhớ nhà mà giữ gìn sức khỏe.”

Một đêm cuối năm, mây thấp đến mức như chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm vào. Đơn vị Hùng được lệnh phải chuyển gấp đạn lên điểm cao 543 – nơi đang diễn ra trận chiến ác liệt. Tiếng pháo nổ dồn dập, đất dưới chân rung lên từng đợt. Dốc cao, đường trơn vì mưa, nhưng Hùng vẫn bước nhanh, miệng tự động ngân câu hát mà mẹ hay ru.

Khi chỉ còn cách điểm tập kết chưa đầy 500 mét, bất ngờ tiếng máy bay phản lực rít lên. Một loạt bom bi rơi xuống. Cả tổ vận tải tản ra, ai nấy nằm rạp xuống đất. Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay trước mặt.

Hùng cảm thấy ngực mình nóng rát. Anh sờ vào ba lô – chiếc bình tôn đã bị móp nặng, một mảnh bom cắm sâu vào thành bình. Nếu không có chiếc bình… mảnh bom ấy đã xuyên thẳng vào tim anh.

Không kịp suy nghĩ, Hùng vùng dậy, lao tới kéo đồng đội đang bị thương vào hố. Bom nổ liên tiếp, đất đá phủ lên người, nhưng Hùng vẫn kiên quyết cõng bạn mình đi tiếp, vượt nốt đoạn đường còn lại.

Khi bàn giao được đạn dược, Hùng ngất lịm. Đồng đội mở ba lô ra và ai cũng lặng đi:
chiếc bình tôn cũ – vật mẹ tặng – đã cứu anh một mạng.

Sau trận ấy, Hùng được đơn vị tặng danh hiệu “Chiến sĩ dũng cảm”. Nhưng với anh, phần thưởng lớn nhất là được sống, để viết thư về báo cho mẹ rằng:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Chiếc bình của mẹ đã theo con vượt một trận sinh tử.”

Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc bình tôn ấy được Hùng gìn giữ như báu vật. Dù đã méo mó, thủng lỗ, nhưng nó chứa đựng một sức mạnh vô hình – tình mẹ, tình quê hương của những ngày “một thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn