Chiếc Bình Tông Cũ
Mùa khô năm 1966, tại một điểm cao ở chiến trường miền Trung, nắng gắt kéo dài nhiều ngày. Những hố bom khô cạn, suối nhỏ cũng chỉ còn những vũng nước lẫn bùn. Với người lính lúc ấy, mỗi ngụm nước đều quý như vàng.
Chiến sĩ bộ binh Trịnh Văn Hòa, hai mươi bốn tuổi, quê ở Hà Tĩnh, luôn mang bên hông một chiếc bình tông nhôm đã móp méo.
Chiếc bình là món quà của người anh trai trước ngày lên đường.
Anh dặn:
"Nước."
"Có thể."
"Ít."
"Nhưng tình người."
"Đừng bao giờ."
"Vơi."
Suốt những ngày hành quân.
Hòa chỉ uống từng ngụm nhỏ.
Để dành nước cho cả chặng đường.
Một buổi trưa.
Đơn vị dừng chân dưới một tán cây cháy sém vì bom.
Một chiến sĩ trẻ lên cơn sốt.
Môi khô nứt.
Hai mắt lả đi.
Không còn ai giữ nước ngoài Hòa.
Anh mở nắp bình.
Chậm rãi đưa từng ngụm nước cho đồng đội.
Đến khi người lính tỉnh táo hơn.
Chiếc bình chỉ còn vài giọt.
Đồng đội nhìn anh.
Ái ngại hỏi:
"Thế còn."
"Phần của cậu?"
Hòa cười nhẹ.
"Còn đường."
"Sẽ có."
"Nước."
"Nhưng nếu."
"Mất đồng đội."
"Thì không."
"Có lại."
Chiều hôm ấy.
Đơn vị tìm được một khe đá còn đọng nước mưa.
Mọi người cùng nhau lọc nước bằng tấm vải.
Rót đầy lại những chiếc bình tông.
Riêng chiếc bình của Hòa.
Vẫn còn một vết móp mới.
Do va vào đá lúc chạy tránh bom.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên nhắc đến Anh hùng Nguyễn Viết Xuân, người đã nêu tấm gương kiên cường, bình tĩnh và hết lòng vì đồng đội trong những năm tháng chiến đấu.
Ông nói:
"Sức mạnh."
"Của người lính."
"Không chỉ."
"Ở lòng dũng cảm."
"Mà còn."
"Ở sự."
"Hy sinh thầm lặng."
Hòa nhìn chiếc bình tông cũ.
Anh hiểu rằng.
Nó không chỉ đựng nước.
Mà còn đựng những lần sẻ chia.
Sau ngày đất nước thống nhất, Hòa trở về quê làm cán bộ thủy lợi.
Ông dành cả cuộc đời để đưa nguồn nước về những cánh đồng khô hạn.
Chiếc bình tông năm xưa được đặt trang trọng trên giá sách.
Một hôm, cậu cháu trai hỏi:
"Ông ơi."
"Sao chiếc bình."
"Móp thế."
"Mà ông."
"Không thay?"
Hòa mỉm cười.
Ông nâng chiếc bình lên.
Khẽ gõ vào lớp nhôm đã bạc màu.
"Vì chiếc bình này."
"Từng giữ."
"Không chỉ."
"Nước."
"Mà còn."
"Tình đồng đội."
Đứa bé gật đầu.
Ngoài cửa sổ, dòng kênh mới dẫn nước chảy róc rách qua cánh đồng lúa xanh.
Hòa nhìn dòng nước lấp lánh dưới nắng.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những chiếc bình tông cũ đã góp phần giữ gìn sự sống giữa gian khó. Giá trị của chúng không nằm ở lớp nhôm đã móp méo, mà ở những lần người lính sẵn sàng chia nhau từng ngụm nước, cùng vượt qua thử thách và gìn giữ niềm tin vào ngày chiến thắng.



