Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Bình Tông Khắc Hình Ngôi Sao

Cần Thơ04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 3 năm 1974, một đơn vị bộ đội hành quân qua vùng rừng giáp biên giới Tây Ninh. Mùa khô kéo dài khiến những con suối nhỏ dần cạn nước. Có những ngày, mỗi chiến sĩ chỉ được chia một bình nước để dùng cho cả quãng đường dài.

Chiến sĩ Phan Văn Đức, hai mươi bốn tuổi, quê ở Quảng Nam, luôn mang bên mình một chiếc bình tông bằng nhôm đã cũ.

Chiếc bình ấy không mới.

Bên ngoài có nhiều vết trầy xước.

Ở mặt trước còn khắc một ngôi sao năm cánh bằng mũi dao nhỏ.

Đó là món quà cha anh để lại trước khi lên đường.

Cha từng dặn:

"Nước quý."

"Nhưng tình đồng đội còn quý hơn."

Đức luôn ghi nhớ câu nói ấy.

Trong mỗi lần nghỉ chân, anh không bao giờ uống cạn phần nước của mình.

Anh luôn giữ lại một ít.

Không phải vì sợ khát.

Mà phòng khi đồng đội cần.

Một buổi trưa, cả đơn vị phải băng qua khu rừng cháy sau trận bom.

Nắng hắt xuống từ những thân cây trơ trụi.

Một chiến sĩ trẻ bị kiệt sức vì mất nước.

Đức không chần chừ.

Anh mở nắp bình.

Đưa phần nước cuối cùng cho đồng đội.

Người lính ngập ngừng:

"Thế còn anh?"

Đức mỉm cười.

"Đi tiếp rồi sẽ có nước."

Nhưng anh biết phía trước còn rất xa mới có suối.

Chiều hôm ấy, chính anh là người chịu cơn khát nhiều nhất.

Khi đến được điểm nghỉ, đồng đội lặng lẽ mang bình nước của mình chia lại cho Đức.

Không ai nói nhiều.

Chỉ cần những ánh mắt cũng đủ hiểu nhau.

Từ hôm đó, chiếc bình tông được mọi người gọi vui là "chiếc bình của cả tiểu đội".

Ai gặp khó khăn.

Đức đều sẵn sàng chia sẻ.

Một lần khác, chiếc quai đeo của bình bị đứt giữa đường.

Anh không bỏ đi.

Anh tháo một đoạn dây dù từ chiếc võng cũ rồi tết lại thật chắc.

Chiếc bình tiếp tục theo anh qua nhiều chặng hành quân.

Có thêm vài vết móp.

Nhưng chưa bao giờ rời khỏi ba lô.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi với tinh thần quả cảm và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.

Ông nói:

"Một tập thể vững mạnh được tạo nên từ những con người biết sống vì nhau."

Đức nhìn chiếc bình tông trên tay.

Anh khẽ vuốt lên hình ngôi sao đã mòn.

Anh hiểu rằng, giá trị của chiếc bình không nằm ở nhôm hay quai đeo.

Mà ở những ngụm nước đã từng được sẻ chia giữa những ngày gian khó.

Sau ngày đất nước thống nhất, Đức trở về quê làm giáo viên.

Chiếc bình tông được ông đặt trên giá sách trong phòng làm việc.

Mỗi năm, khi dạy đến bài học về truyền thống yêu nước, ông đều mang chiếc bình ra cho học sinh xem.

Một em hỏi:

"Thầy ơi, sao chiếc bình móp méo thế này mà thầy vẫn giữ?"

Đức mỉm cười.

Ông mở nắp bình.

Bên trong đã khô từ lâu.

Nhưng ông vẫn nâng niu như một báu vật.

"Bởi có những thứ không giữ nước."

"Mà giữ ký ức."

Cả lớp im lặng.

Ánh nắng buổi sáng chiếu qua ô cửa, phản chiếu lên ngôi sao nhỏ đã nhạt màu trên thân bình.

Đức khẽ đặt chiếc bình trở lại vị trí cũ.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ súng đạn làm nên sức mạnh của người lính.

Chính sự sẻ chia, tình đồng đội và những hành động bình dị mỗi ngày đã giúp họ cùng vượt qua gian khổ, để viết nên những trang sử vẻ vang và gìn giữ nền hòa bình cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn