Chiếc Bình Tông Nước Móp Méo
Một chiếc bình tông nước méo mó theo người lính đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ, trở thành kỷ vật nhắc nhớ về tình đồng đội và sự sẻ chia giữa thời hoa lửa.
Năm 1968, ông Phạm Văn Hưng khi ấy 22 tuổi, là chiến sĩ bộ binh đóng quân tại một khu vực rừng giáp vùng đồi núi. Đơn vị thường xuyên cơ động. Có những đợt hành quân kéo dài nhiều ngày. Tư trang của người lính rất ít. Ngoài ba lô, tăng võng và vài vật dụng cá nhân, chiếc bình tông nước gần như là thứ lúc nào cũng mang bên người. Trong tiểu đội của ông Hưng có anh Trịnh Văn Đạo, quê Ninh Bình. Anh Đạo lớn tuổi hơn. Ít nói. Nhưng luôn âm thầm quan tâm đồng đội. Chiếc bình tông nhôm của anh đã cũ. Thân bình có một vết móp lớn ở cạnh bên. Ông Hưng từng hỏi: — "Bình méo thế này sao anh chưa đổi?" Anh Đạo cười: — "Còn đựng nước được là còn tốt." Một đợt hành quân giữa mùa khô. Nắng kéo dài. Đường đi bụi đỏ phủ kín quần áo. Đến gần trưa. Nước mang theo gần cạn. Ai cũng cố uống dè từng ngụm nhỏ. Ông Hưng hôm ấy bị sốt nhẹ. Người mệt. Khát khô cổ. Đến lúc nghỉ chân dưới một tán cây lớn. Anh Đạo đưa chiếc bình tông sang. — "Uống đi." Ông Hưng lắc đầu. — "Anh giữ mà dùng." Anh Đạo chỉ cười: — "Còn sức mới đi tiếp được." Ngụm nước hôm ấy không nhiều. Nhưng ông Hưng nhớ suốt cả cuộc đời. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Trong lần gặp mặt đồng đội cũ. Anh Đạo mang theo chiếc bình tông năm nào. Nó cũ hơn trước rất nhiều. Lớp sơn bên ngoài gần như đã bạc hết. Vết móp năm xưa vẫn còn nguyên. Ông Hưng cầm chiếc bình trên tay. Khẽ hỏi: — "Sao anh vẫn giữ?" Anh Đạo nhìn chiếc bình thật lâu. — "Để nhớ ngày mình từng đi cùng nhau." Ngoài hiên, nắng chiều nhạt dần. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng với những người từng đi qua quãng đời ấy, có những điều giản dị như một chiếc bình tông cũ vẫn đủ làm sống lại cả một thời thanh xuân đầy gian khó nhưng nghĩa tình.


