CHIẾC BÚT CHÌ CỤT NGỦN
CHIẾC BÚT CHÌ CỤT NGỦN
Trong túi áo của anh Minh luôn có một chiếc bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út.
Anh dùng nó để ghi tọa độ, viết nhật ký và đôi khi viết thư gửi về quê nhà.
Có hôm đầu bút gãy giữa đường hành quân, anh vẫn cẩn thận gọt lại để dùng tiếp.
Một chiến sĩ trẻ nhìn rồi hỏi: “Sao anh không bỏ nó đi?”
Anh Minh cười: “Nó theo anh từ ngày đầu vào chiến trường.”
Ngoài trời, gió núi thổi lạnh qua những tán cây tối sẫm màu bom đạn.
Tiếng bước chân lội bùn vang lên nặng nề giữa con đường đất đỏ.
Rạng sáng hôm sau, tiếng pháo bất ngờ rung chuyển cả khu rừng.
Anh Minh lao tới cứu một thương binh bị vùi dưới đất đá.
Chiếc bút chì cụt ngủn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


