Chiếc Bút Chì Mòn Trong Túi Áo
Một chiếc bút chì đã mòn gần hết vẫn được người lính dùng để ghi chép bản đồ, tọa độ và thông tin hành quân. Trong thời hoa lửa, từng nét ghi nhỏ cũng có thể giữ lại sự sống cho cả đơn vị.
Năm 1971. Lê Văn Toản là chiến sĩ trinh sát kiêm ghi chép của một đơn vị hoạt động trong rừng núi. Công việc của anh là ghi lại đường đi, dấu mốc và các tọa độ quan trọng. Trong túi áo ngực của Toản luôn có một chiếc bút chì. Đã mòn gần hết. Phải vót lại nhiều lần bằng dao nhỏ. Nhưng anh vẫn giữ. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Khải từng hỏi: — Bút ngắn vậy còn viết được không anh? Toản cười: — Viết được hay không là do mình còn muốn ghi lại điều gì. Một buổi chiều. Đơn vị dừng lại để xác định hướng đi. Toản trải tấm giấy nhỏ lên mặt đất. Dùng bút chì ghi lại từng ký hiệu địa hình. Cẩn thận từng nét. Không nhanh. Nhưng chính xác. Nhờ những ghi chép đó. Cả đơn vị xác định lại đúng hướng di chuyển trong khu rừng phức tạp. Khải nói: — Cái bút này nhỏ mà quan trọng ghê. Toản đáp: — Nhỏ nhưng giữ cả con đường phía trước. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Lê Văn Toản vẫn giữ chiếc bút chì mòn trong hộp gỗ. Chỉ còn một đoạn rất ngắn. Con cháu hỏi: — Sao ông không bỏ đi cây bút này? Ông nói: — Vì nó từng giúp ông không lạc đường trong những ngày không có ai chỉ dẫn ngoài chính ký ức và sự cẩn thận của mình. Chiếc bút chì mòn trong túi áo ấy. Không chỉ ghi lại ký hiệu. Mà còn ghi lại cả một thời hoa lửa, nơi từng nét nhỏ cũng mang theo trách nhiệm lớn.


