CHIẾC BÚT CHÌ NGẮN BẰNG NGÓN TAY
CHIẾC BÚT CHÌ NGẮN BẰNG NGÓN TAY
Anh Vinh có một chiếc bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út. Anh luôn cất nó trong túi áo ngực cùng cuốn sổ nhỏ đã sờn mép.
Mỗi lần nghỉ chân, anh lại tranh thủ ghi vài dòng nhật ký.
Có hôm chỉ là thời tiết trong rừng.
Có hôm là tên những người đồng đội vừa mới quen.
Một chiến sĩ trẻ tò mò hỏi:
“Anh viết gì nhiều thế?”
Anh cười:
“Để sau này còn nhớ.”
Những đêm yên tiếng bom, dưới ánh đèn dầu leo lét, tiếng đầu bút chì sột soạt trên giấy nghe thật nhỏ nhưng rất ấm lòng.
Có lần thương binh sốt mê man gọi tên mẹ, anh lặng lẽ ghi lại câu nói ấy vào sổ rồi ngồi thức cùng bạn đến sáng.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua bãi đất thấp.
Một chiến sĩ bị thương ngã lại phía sau đội hình.
Anh Vinh quay lại cõng đồng đội vượt qua màn khói lửa.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, cuốn sổ cùng chiếc bút chì ngắn vẫn còn nằm trong ngăn tủ cũ như ký ức của thời hoa lửa.



