CHIẾC BÚT CHÌ NGẮN CŨN
CHIẾC BÚT CHÌ NGẮN CŨN
Anh Phương luôn mang theo một chiếc bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út.
Mỗi tối nghỉ chân, anh dùng nó ghi nhật ký vào cuốn sổ đã sờn mép.
Có hôm trời tối quá, anh phải kê sát đèn dầu mới nhìn rõ từng dòng chữ.
Một chiến sĩ trẻ hỏi anh viết gì nhiều thế.
Anh cười: “Sợ mai quên mất những ngày này.”
Ngoài trời, tiếng mưa rừng rơi đều đều trên mái lá phủ kín hầm trú quân.
Ngọn lửa nhỏ bên bếp Hoàng Cầm cháy lập lòe trong bóng tối sâu hun hút.
Đêm ấy, bom địch bất ngờ dội xuống khiến đất đá rung chuyển dữ dội.
Anh Phương lao ra kéo một đồng đội bị thương khỏi mép hố bom còn bốc khói.
Chiếc bút chì ngắn cũn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


