Chiếc Bút Chì Trong Túi Áo
Giữa những năm tháng chiến tranh nhiều thiếu thốn, một chiếc bút chì ngắn ngủn đã theo người lính trẻ đi qua những ngày hoa lửa và lưu giữ những điều bình dị nhất của tuổi trẻ.
Năm 1968, Lê Quang Vinh hai mươi hai tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị công binh làm nhiệm vụ sửa đường và bảo đảm giao thông. Trước ngày lên đường, người em trai học lớp năm đưa cho anh một chiếc bút chì đã dùng gần hết. — Anh giữ nhé. Vinh bật cười. — Bút ngắn thế này viết được gì nữa. Cậu em cúi đầu: — Khi nhớ nhà… anh viết thư về. Thế là chiếc bút chì theo anh vào chiến trường. Ban đầu anh dùng nó để ghi lịch trực. Rồi ghi những việc cần làm. Có hôm ghi vài câu thơ vụng về nghe đồng đội đọc xong cười nghiêng ngả. Chiếc bút ngắn dần theo năm tháng. Nhưng anh không bỏ. Một đêm mùa khô năm 1970, đơn vị dừng chân bên triền đồi sau nhiều giờ làm nhiệm vụ. Ánh đèn dầu leo lét. Đồng đội quanh anh lần lượt ngồi viết thư về nhà. Người viết cho cha mẹ. Người viết cho vợ. Người viết cho người yêu. Riêng Vinh ngồi rất lâu. Tờ giấy trắng đặt trước mặt. Không viết được. Anh nhớ nhà. Nhớ tiếng mẹ gọi ngoài sân. Nhớ cánh đồng sau làng. Nhớ đứa em trai hay chạy theo mỗi chiều. Cuối cùng anh lấy chiếc bút chì ra. Nắn nót viết từng dòng. "Nhà mình khỏe không? Con vẫn khỏe. Đừng lo cho con." Viết đến dòng cuối. Anh dừng lại. Rồi thêm một câu: "Khi nào về, anh trả em cây bút chì." Lá thư ấy được gửi đi. Hai tháng sau. Anh nhận thư hồi âm. Bên trong có dòng chữ của cậu em trai: "Anh giữ luôn nhé. Đợi hòa bình rồi mua cho em cây mới." Chiến tranh kết thúc. Lê Quang Vinh trở về quê. Ngôi nhà cũ vẫn còn. Đứa em trai năm nào giờ đã trưởng thành. Một hôm dọn lại chiếc hòm gỗ cũ, người em nhìn thấy chiếc bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út. — Anh còn giữ thật à? Vinh cười. — Có những thứ nhỏ lắm. Nhưng người ta giữ cả đời. Ngoài hiên nhà, nắng chiều trải vàng mặt sân. Chiếc bút chì cũ nằm lặng trong bàn tay người lính già. Như một phần tuổi trẻ của thời hoa lửa vẫn còn nguyên ở đó.



