Chiếc bút máy Trường Sơn
Năm 1968, trước khi hành quân vào chiến trường miền Nam, ông bô (cách Lâm hay gọi cha mình) tặng cho anh một chiếc bút máy Kim Tinh nắp bạc. Đây là tài sản quý giá nhất của ông, vốn là phần thưởng từ thời ông còn làm cán bộ miền Bắc.
Ông nắm tay Lâm, dặn dò:
· "Cha không có gì cho con ngoài chiếc bút này. Con dùng nó để viết thư về cho gia đình, và nhớ phải dùng nó để chép lại ngày chiến thắng. Con chữ của người có học phải sáng như chính lòng mình, nghe con!"
Nét chữ giữa làn bom
Trong suốt những năm tháng ở rừng, chiếc bút ấy luôn nằm trong túi áo ngực trái của Lâm, ngay sát trái tim. Mỗi khi ngớt tiếng bom, dưới ánh đèn pin tù mù trong hầm đất, Lâm lại cẩn thận lôi chiếc bút ra.
Anh viết cho cha về những cơn mưa rừng xối xả, về những đồng đội cùng chia nhau củ sắn lùi. Chiếc bút ấy đã cùng anh đi qua những trận đánh ác liệt nhất ở Thành cổ Quảng Trị, nắp bạc đã trầy xước, thân nhựa đã mòn nhưng mực vẫn chưa bao giờ cạn vì anh luôn chắt chiu từng giọt mực ít ỏi được tiếp tế.
Một sự hy sinh thầm lặng
Trong một trận càn lớn, đơn vị của Lâm bị trúng pháo. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện dã chiến, Lâm bàng hoàng nhận ra ngực áo mình rách nát, nhưng chiếc bút máy thì không thấy đâu. Anh hoảng loạn đi tìm, vì đó là sợi dây duy nhất nối anh với người cha ở quê nhà.
Mãi đến sau này anh mới biết, chính chiếc bút máy ấy đã cứu mạng anh. Một mảnh đạn pháo găm thẳng vào ngực anh đã bị nắp bạc và thân bút cản lại, làm chệch hướng đi, khiến nó không thể đâm xuyên qua tim. Chiếc bút vỡ tan, nhưng Lâm thì sống sót.
Ngày trở về không có kỷ vật
Năm 1975, Lâm trở về quê hương. Anh đứng trước mặt cha, nghẹn ngào thú nhận:
· "Tía ơi, con xin lỗi... chiếc bút tía cho, con làm hỏng mất rồi. Nó đã đỡ đạn cho con..."
Ông bô nhìn con trai lành lặn trở về, đôi mắt già nua ngân ngấn nước. Ông cười vang, cái cười hào sảng của người lính già:
· "Cái bút ấy thực hiện đúng sứ mệnh của nó rồi con ạ. Nó không chỉ để viết, nó để bảo vệ con chữ 'Người' trong con. Con còn sống để đứng đây nói chuyện với tía, đó mới là kỷ vật quý giá nhất mà chiến tranh trả lại cho gia đình mình."
Lâm lấy ra một mảnh vỡ nắp bạc duy nhất anh còn giữ được, đặt lên bàn thờ tổ quốc. Mảnh bạc ấy dù không còn nguyên vẹn, nhưng nó lấp lánh câu chuyện về một sự che chở thiêng liêng.


