CHIẾC BÚT MỰC HẾT NGÒI
CHIẾC BÚT MỰC HẾT NGÒI
Anh Lâm có một chiếc bút mực đã hết ngòi từ lâu nhưng vẫn luôn cài ngay ngắn trong túi áo ngực.
Đó là cây bút cha anh tặng trước ngày lên đường nhập ngũ.
Mỗi lần viết thư, anh phải mượn bút của đồng đội nhưng vẫn giữ cây bút cũ bên mình như một kỷ vật.
Có chiến sĩ trẻ hỏi: “Bút hỏng rồi sao anh không bỏ đi?”
Anh cười nhẹ: “Mang theo thấy như còn có nhà ở bên cạnh.”
Đêm ấy, cả tiểu đội ngồi viết thư dưới ánh đèn dầu leo lét giữa căn hầm đất nhỏ.
Ngoài trời, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng mưa rừng nghe buồn đến lạ.
Gần sáng, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang trú quân bên triền đồi.
Anh Lâm lao ra kéo một thương binh bị mắc lại giữa đoạn giao thông hào đầy đất đá.
Nhiều năm sau, chiếc bút mực hết ngòi vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.


