CHIẾC BÚT MỰC KHÔNG CÒN MỰC
CHIẾC BÚT MỰC KHÔNG CÒN MỰC
Chiếc bút máy của anh Khải đã hết mực từ lâu nhưng anh vẫn cẩn thận giữ trong túi áo ngực.
Anh bảo đó là món quà cuối cùng cha tặng trước ngày anh nhập ngũ.
Một chiến sĩ trẻ nhìn cây bút cũ rồi cười: “Anh giữ như báu vật vậy.”
Anh Khải chỉ mỉm cười rồi vuốt nhẹ thân bút đã trầy xước theo năm tháng.
Ngoài trời, gió chiều thổi qua cánh rừng đầy khói bom còn chưa tan hết.
Tiếng ve vang lên râm ran giữa khoảng không nóng hầm hập.
Cả tiểu đội tranh thủ nghỉ chân dưới bóng cây già ven suối nhỏ.
Đến gần tối, pháo địch bất ngờ dội xuống phía trước đội hình.
Anh Khải lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Chiếc bút mực không còn mực năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


