Bài viết

CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ BÁT CANH RAU DỀN RỪNG ĐÊM THÀNH CỔ (2)

Lào Cai10/06/2026lưu Thị huệ (xã lâm giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ BÁT CANH RAU DỀN RỪNG ĐÊM THÀNH CỔ

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hào (Cựu chiến binh Sư đoàn 308)

"81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là đỉnh cao của sự khốc liệt. Đơn vị chúng tôi chốt giữ trong một căn hầm đổ nát bên bờ sông Thạch Hãn, pháo dập liên hồi gầm rú trên đầu, anh em bị đói và khát hành hạ, môi ai nấy khô khốc, nứt nẻ rỉ máu.

Cậu tiểu đội trưởng của tôi có một chiếc cà-mèn (cặp lồng) bằng nhôm cũ kỹ, thân vỏ móp méo chằng chịt vết mảnh đạn. Đêm đó, tận dụng khoảng lặng hiếm hoi giữa hai đợt pháo, anh luồn ra bờ rào nhổ được nắm rau dền rừng mọc hoang. Anh nhóm ngọn lửa nhỏ giấu kín trong lòng hầm, dùng chiếc cà-mèn móp méo ấy nấu một nồi canh suông không muối. Anh múc ra nắp cà-mèn, nhường cho những chiến sĩ bị thương húp trước. Anh bảo: 'Uống đi em, nước rau rừng mát lắm, uống vào lấy sức mà giữ chốt''.

Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy không có cơm ngon canh ngọt, nhưng đong đầy tình thương yêu ruột thịt của người anh cả. Vị ngọt bùi, ấm nồng của bát canh rau rừng ngày ấy đã tiếp thêm ý chí sắt đá, giúp chúng tôi kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa cho đến ngày rút quân."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ BÁT CANH RAU DỀN RỪNG ĐÊM THÀNH CỔ (2) | Câu chuyện thời hoa lửa