CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ BÁT CANH THỤC ĐỊA ĐÊM THÀNH CỔ
CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ BÁT CANH THỤC ĐỊA ĐÊM THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hào (Cựu chiến binh Sư đoàn 312)
"81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một khúc tráng ca đẫm máu và nước mắt. Đơn vị chúng tôi chốt giữ trong các hầm hào đổ nát bên bờ sông Thạch Hãn, xung quanh pháo dập liên hồi, khói lửa mù mịt, anh em bị khát và sốt đến kiệt sức, cổ họng bỏng rát.
Cậu tiểu đội trưởng của tôi có một chiếc cà-mèn (cặp lồng) bằng nhôm cũ kỹ, thân vỏ móp méo vẹo vọ vì trúng nhiều mảnh đạn. Đêm đó, trạm quân y tuyến sau gùi lên được một ít củ thục địa khô. Anh tiểu đội trưởng liền nhóm một ngọn lửa nhỏ giấu trong lòng hầm, dùng chiếc cà-mèn móp méo ấy nấu một nồi nước thục địa đặc sánh. Anh múc ra chiếc nắp cà-mèn, chuyền tay cho từng người lính trẻ uống trước. Anh bảo: 'Uống đi các em, nước này mát gan, bổ máu, uống vào để giữ vững tay súng bảo vệ chốt''.
Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy không chứa đựng cơm ngon canh ngọt, nhưng đong đầy tình thương yêu ruột thịt của người anh cả. Vị ngọt đắng, ấm nồng của bát nước thục địa ngày ấy đã vực dậy tinh thần chiến đấu sắt đá, giúp chúng tôi kiên cường bám trụ thành cổ cho đến giờ phút cuối cùng."



