CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ HẠT MUỐI CHIA ĐÔI NƠI CHỐT LỬA CAO ĐIỂM 1015
CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ HẠT MUỐI CHIA ĐÔI NƠI CHỐT LỬA CAO ĐIỂM 1015
Nhân chứng kể lại: Bác Đinh Văn Hòa (Cựu chiến binh Trung đoàn 64, Sư đoàn 320)
"Trận chiến trên cao điểm 1015 (Sạc Ly) tại Kon Tum năm 1972 là những ngày tháng đối đầu nghẹt thở. Đơn vị chúng tôi bám trụ trong các công sự hàm ếch dưới làn mưa bom, pháo dập liên hồi. Đường tiếp tế bị chặn đứng, anh em cạn kiệt cả lương thực lẫn nước uống, môi ai nấy đều khô khốc, nứt nẻ rỉ máu.
Cậu tiểu đội trưởng của tôi có một chiếc cà-mèn bằng nhôm móp méo, thủng vài chỗ bên sườn do trúng mảnh pháo. Đêm đó, tận dụng cơn mưa rừng bất chợt, anh lấy sáp nến bịt các lỗ thủng rồi hứng được nửa chiếc cà-mèn nước. Anh thả vào đó hạt muối duy nhất còn sót lại trong túi bạt, lắc đều rồi chuyền cho hai người lính trẻ đang bị sốt rét hành hạ. Anh bảo: 'Uống chút nước muối lấy sức em, đêm nay địch còn dập pháo, phải giữ vững trận địa'.
Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy không có cơm ngon, chỉ có dòng nước mưa pha hạt muối nhạt, nhưng chứa đựng tình thương yêu ruột thịt, nhường cơm sẻ áo của người anh cả. Thứ tình cảm thiêng liêng ấy đã gắn kết chúng tôi thành khối thép, kiên cường giữ vững chốt lửa cho đến ngày chiến thắng."



