CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ NỒI CHÁO RAU TÀU BAY TRÊN ĐỈNH PÀ CÒ
CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ NỒI CHÁO RAU TÀU BAY TRÊN ĐỈNH PÀ CÒ
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Văn Long (Cựu chiến binh Sư đoàn 345)
"Đầu năm 1979, tiểu đội chúng tôi nhận lệnh bám chốt trên đỉnh Pà Cò để ngăn hướng tiến công mở đường của bộ binh địch. Do pháo địch bắn chặn ác liệt, đường tiếp tế gạo sấy từ tuyến sau bị gián đoạn suốt năm ngày liền. Anh em dưới công sự hầm ếch phải nhịn đói, chia nhau từng hớp nước mưa váng bùn, môi ai nấy nứt nẻ rỉ máu.
Cặp lồng (chiếc cà-mèn) bằng nhôm của cậu tiểu đội trưởng đã móp méo vẹo vọ vì trúng mảnh pháo từ trận đánh trước. Đêm đó, lợi dụng lúc pháo ngớt, anh bò ra sườn đồi hái được nắm lá tàu bay dại, dùng chiếc cà-mèn móp méo ấy nấu một nồi canh suông dưới bếp Hoàng Cầm giấu khói. Anh thả vào đó hạt muối cuối cùng còn sót lại dưới đáy túi, lắc đều rồi múc ra nắp nhường cho tôi và một đồng chí bị thương húp trước. Anh bảo: 'Uống chút nước ấm lấy sức các em, đêm nay chốt phải giữ vững, không cho một tên địch nào vượt qua'.
Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy dẫu chỉ chứa dòng nước canh suông không cơm, nhưng ấm áp tình thương yêu ruột thịt của người anh cả. Chính sự che chở, sẻ chia ấy đã gắn kết chúng tôi thành một khối thép kiên cường, giữ vững chốt lửa cho đến ngày bẻ gãy đợt càn quét."



