Bài viết

CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ NỒI RAU TÀU BAY TRÊN CAO ĐIỂM 551 (7)

Lào Cai16/06/2026lưu Thị huệ (xã lâm giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC CÀ-MÈN MÓP MÉO VÀ NỒI RAU TÀU BAY TRÊN CAO ĐIỂM 551

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Sỹ Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 316)

Bối cảnh lịch sử: Cao điểm 551 là chốt chặn hiểm yếu trên hướng tiến quân của địch. Cuộc chiến vây ép tại đây diễn ra vô cùng ác liệt khiến công tác hậu cần gặp vô vàn khó khăn.

"Mùa xuân năm 1979, tiểu đội chúng tôi nhận lệnh bám chốt trên đỉnh Cao điểm 551. Pháo địch dập liên hồi suốt ngày đêm khiến toàn bộ hầm hào bị sạt lở, chôn vùi hầu hết ba-lô, quần áo và lương thực dự trữ của cả đội. Ba ngày liền, mười anh em trong tiểu đội phải nhịn đói, chịu đựng cơn khát hành hạ, môi ai nấy khô khốc, rỉ máu dưới cái rét như dao cắt của đại ngàn biên giới. Sức lực suy kiệt, nhưng ánh mắt mọi người vẫn đổ dồn về bệ súng.

Cậu tiểu đội trưởng của tôi có một chiếc cà-mèn bằng nhôm cũ kỹ, thân vỏ móp méo chằng chịt vết xước mảnh đạn từ mùa chiến dịch trước. Đêm đó, lợi dụng lúc pháo địch tạm ngớt bớt, anh đã dũng cảm bò ra ngoài hàng rào phòng thủ, nhặt được một nắm rau tàu bay dại bị bom xới lên còn dính đầy đất cát. Anh nhóm một ngọn lửa nhỏ giấu kín dưới gầm hầm chữ A, dùng chiếc cà-mèn móp méo ấy nấu một nồi canh loãng không có một hạt muối. Anh múc ra nắp cà-mèn, nhường cho tôi và một đồng chí bị thương nặng húp trước để lấy sức.

Chiếc cà-mèn móp méo thời hoa lửa ngày ấy không có cơm ngon canh ngọt, chỉ có vài cọng rau rừng đắng chát, nhưng lại đong đầy tình thương yêu ruột thịt, sự nhường nhịn cao cả của người anh cả tiểu đội. Chính tình đồng chí thiêng liêng ấy đã tiếp thêm cái chí sắt đá, giúp chúng tôi kiên cường bám trụ, giữ vững chốt lửa cho đến ngày hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn