Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc ca nhôm sứt miệng

Phú Thọ24/01/2026Bạch Văn Tú2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi có một chiếc ca nhôm sứt miệng. Nó theo tôi từ ngày nhập ngũ đến lúc giải phóng. Người ta bảo cái ca thì có gì quý, nhưng với lính chúng tôi, nó quý hơn vàng. Ca dùng để uống nước, đựng cơm, hứng mưa, thậm chí múc thuốc cho thương binh.
Năm 1969, đơn vị tôi hành quân qua một vùng bị bom cày xới. Nước suối đục ngầu, ai cũng khát. Tôi múc được nửa ca nước trong hiếm hoi, định uống thì thấy một cậu tân binh mặt xanh như tàu lá. Tôi đưa ca cho nó, nói: “Uống đi, đừng ngại.” Nó run tay nhận lấy, uống xong thở phào rồi nhìn tôi như mắc nợ.
Đêm đó, địch thả pháo sáng, cả đội nằm im trong bụi rậm. Một tiếng nổ lớn, tôi choáng váng, tay buông rơi chiếc ca. Sáng ra, tôi tìm mãi mới thấy nó móp một bên, miệng ca sứt một mảnh. Tôi tưởng đã mất rồi, vậy mà nó vẫn ở lại.
Sau giải phóng, tôi đem ca về quê. Thằng cháu thấy cái ca cũ thì cười: “Ông ơi mua cái mới đi.” Tôi xoa đầu nó: “Cái này không chỉ là ca, nó là ký ức của cả một đời lính.”
Mỗi lần uống nước bằng chiếc ca sứt, tôi nghe trong lòng một tiếng “cộp” rất nhẹ – như tiếng bước chân đồng đội đi ngang qua ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn