Bài viết

Chiếc Ca Nhôm Sứt Vòi Và Lời Hứa Mùa Gặt

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương với hành trang là một chiếc ba lô bạc màu và một vật dụng quý giá nhất: chiếc ca nhôm sứt vòi. Chiếc ca này là kỷ vật của người bạn chiến đấu thân thiết nhất của tôi – anh Hùng, người đã ngã xuống ngay trước giờ ngưng bắn năm 1975. Trước khi hy sinh, Hùng đưa chiếc ca cho tôi và dặn: "Lực à, nếu mình không về được, cậu hãy mang chiếc ca này về cho mẹ mình ở quê, bảo mẹ là con vẫn luôn nhớ hương vị bát nước vối của mẹ".

Năm 1976, tôi lặn lội tìm về quê Hùng ở một làng quê nghèo miền Bắc. Lúc đó đang vào mùa gặt, cánh đồng lúa chín vàng óng ả, tiếng máy tuốt lúa rộn ràng. Tôi tìm thấy mẹ Hùng đang ngồi nghỉ bên gốc đa đầu làng. Khi tôi lấy chiếc ca nhôm sứt vòi ra, đôi mắt mờ đục của mẹ bỗng rực sáng rồi nhòe lệ. Mẹ ôm lấy chiếc ca như ôm lấy chính đứa con trai của mình.

Tôi ở lại làng giúp mẹ gặt lúa suốt một tuần. Ban ngày ra đồng, tối về ngồi bên hiên nhà nghe mẹ kể chuyện ngày xưa của Hùng. Mẹ bảo: "Thằng Hùng nó thích mùa gặt lắm, nó bảo khi nào hòa bình sẽ về gặt giúp mẹ tất cả cánh đồng này". Tôi đã thay Hùng thực hiện lời hứa đó. Dùng chiếc ca nhôm sứt vòi để múc bát nước vối mẹ nấu, tôi cảm thấy hương vị quê hương sao mà thân thương và bình dị đến thế.

Chiếc ca nhôm ấy, giờ đây vẫn nằm trên bàn thờ nhà mẹ Hùng. Nó không còn là một vật dụng bình thường, mà là minh chứng cho tình đồng đội bền chặt đi qua cuộc chiến. Câu chuyện của tôi muốn nhắn gửi rằng: Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng trách nhiệm và tình cảm của người lính đối với gia đình đồng đội là mãi mãi. Chúng tôi sống không chỉ cho phần mình, mà còn sống thay cho cả những người đã nằm lại, để mỗi mùa gặt về, hương lúa chín luôn mang theo cả hơi ấm của sự tri ân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn