CHIẾC CAO SAO VÀNG VÀ CHUYẾN XE ĐÊM QUA ĐÈN ĐỎ
CHIẾC CAO SAO VÀNG VÀ CHUYẾN XE ĐÊM QUA ĐÈN ĐỎ
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Tiến (Cựu lái xe Trường Sơn, Đại đội 2, Đoàn 559)
"Lái xe trên đường Trường Sơn những năm tháng chống Mỹ, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là bom đạn mà là cơn buồn ngủ ập đến sau những đêm trắng ôm vô lăng. Đường gập ghềnh, cua gắt bên bờ vực, chỉ cần sụp mí một giây là cả xe lẫn người bay xuống hố sâu.
Vật bất ly thân của lính tài già chúng tôi ngày ấy là hộp cao Sao Vàng nhỏ bằng đồng xu. Đêm đó, xe tôi chở đầy đạn súng cối bò qua trọng điểm đèo Phu La Nhích đúng lúc địch thả bom từ trường phong tỏa. Mắt tôi mỏi nhừ, mi mắt nặng trĩu như đeo đá. Tôi liền dùng ngón tay quệt một vốc cao Sao Vàng đậm đặc, không ngần ngại bôi thẳng vào hai bên thái dương và một chút vào sát mí mắt dưới.
Vị cay nồng của bạc hà và quế xộc thẳng vào mắt, nước mắt chảy giàn giụa, đau rát nhưng thần kinh lập tức tỉnh táo như sáo. Tôi gồng người, giữ chặt vô lăng, đưa chiếc xe lao qua đoạn đường đầy bom nổ chậm an toàn. Hộp cao Sao Vàng thời hoa lửa ấy tuy nhỏ bé nhưng là liều thuốc cứu mạng, giữ cho những đôi mắt người lính luôn mở to, canh giữ cho những chuyến hàng thông suốt hướng về Nam."



