CHIẾC CẶP LỒNG CƠM
CHIẾC CẶP LỒNG CƠM
Ngày còn ở quê, anh Tấn làm nghề phụ hồ. Trước khi nhập ngũ, mẹ anh đưa cho con trai một chiếc cặp lồng nhôm nhỏ rồi dặn:
“Đi đâu cũng phải cố ăn cho khỏe.”
Chiếc cặp lồng ấy theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.
Nó đã móp méo sau nhiều lần hành quân, nắp hộp được buộc lại bằng dây thép nhỏ vì quai đã gãy từ lâu.
Nhưng anh Tấn chưa bao giờ bỏ nó.
Mỗi lần chia cơm, anh thường lấy phần của mình san bớt cho thương binh hoặc những chiến sĩ trẻ đang sốt rét.
Đồng đội hay bảo:
“Ông ăn ít thế lấy đâu sức mà đi.”
Anh chỉ cười:
“Còn chịu được.”
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị dừng chân bên khe suối nhỏ sau nhiều ngày hành quân liên tục.
Anh Tấn vừa đun xong nồi cháo loãng thì tiếng máy bay bất ngờ vang lên.
Bom bắt đầu dội xuống khu vực trú quân.
Một thương binh không kịp chạy.
Anh Tấn lao tới kéo đồng đội vào hầm trú ẩn.
Người lính ấy sống sót.
Còn chiếc cặp lồng nhôm nằm lại giữa đất đá và khói bom.
Sau hòa bình, người thương binh năm ấy vẫn giữ chiếc cặp lồng cũ như một kỷ vật của thời hoa lửa — nơi tình đồng đội đôi khi chỉ bắt đầu từ nửa phần cơm sẻ chia.



