Bài viết

Chiếc Cặp Sách Mòn Quai

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Cặp Sách Mòn Quai

Năm 1972, trong một ngôi nhà nhỏ ở cuối xóm, có một chiếc cặp sách vải đã cũ treo sau cánh cửa gỗ. Quai cặp đã sờn, có chỗ phải khâu lại bằng chỉ màu khác, nhưng nó vẫn được giữ cẩn thận.

Không ai dùng nó nữa.

Nhưng nó chưa từng bị bỏ đi.

Thắng là người hay nhìn chiếc cặp ấy nhất.

Mỗi sáng, trước khi ra ngoài, cậu đều nhìn nó một lúc rồi mới đi.

“Cặp cũ rồi, sao không đổi cái mới?” mẹ hỏi.

Thắng đáp:
“Con quen rồi.”

Mẹ không nói thêm.

Năm 1973, Thắng phải nghỉ học nhiều buổi vì đường xa và tình hình không ổn định. Nhưng mỗi lần có thể đi học, cậu vẫn đeo chiếc cặp cũ đó.

Dù nó không còn mới, dù khóa kéo đôi khi kẹt, cậu vẫn không đổi.

Một buổi chiều, trên đường về, Thắng gặp một người lạ đứng bên vệ đường.

Người đó nhìn chiếc cặp rất lâu.

“Cặp này còn dùng được à?” người đó hỏi.

Thắng gật đầu.

Người kia mỉm cười:
“Giống như nó vẫn còn mang thứ gì đó bên trong.”

Thắng không hiểu hết, nhưng gật đầu.

Năm 1974, chiếc cặp bị rách thêm một đường nhỏ ở đáy. Mẹ bảo nên thay.

Thắng không đồng ý.

Cậu ngồi vá lại.

Từng mũi kim, từng sợi chỉ nối lại vết rách.

Khi xong, chiếc cặp không đẹp hơn trước, nhưng chắc hơn.

Cậu treo lại sau cửa.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Trường học mở lại đều đặn hơn. Trẻ con trong xóm đi học đông trở lại.

Thắng giờ đã lớn hơn một chút.

Ngày đầu đi học lại đầy đủ, cậu vẫn đeo chiếc cặp cũ.

Bạn bè nhìn cậu:
“Sao không đổi cái mới đi?”

Thắng chỉ cười:
“Cái này vẫn dùng được.”

Có người nói:
“Cũ rồi mà.”

Thắng không phản ứng.

Chỉ giữ chiếc cặp trên vai.

Vì trong đó, không chỉ có sách vở.

Mà còn có những ngày phải đi học giữa những quãng đường không chắc chắn, những buổi sáng vội vàng, những lần dừng lại rồi lại đi tiếp.

Một buổi chiều, mẹ nhìn chiếc cặp rồi nói:
“Giữ hoài vậy làm gì?”

Thắng đặt cặp xuống.

Rồi nói:
“Không phải vì nó tốt nhất.”

Anh nhìn mẹ:

“Mà vì nó đã đi cùng con qua những ngày không dễ dàng.”

Mẹ im lặng.

Ngoài hiên, gió thổi nhẹ.

Chiếc cặp vẫn treo sau cửa, không còn mới, nhưng cũng không còn đơn thuần là một vật dụng.

Vì có những thứ không quan trọng ở vẻ ngoài.

Mà quan trọng ở chỗ:

chúng đã từng ở bên ta… trong những ngày ta cần nhất để tiếp tục đi học, đi sống, và đi lớn lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn