Bài viết

Chiếc Cặp Tài Liệu Bằng Vải Dù

Một chiếc cặp được may từ vải dù cũ đã theo người lính văn thư qua hàng trăm kilômét đường rừng. Trong chiếc cặp không có tài sản quý giá, mà là những mệnh lệnh, bản đồ và lá thư từ hậu phương – những thứ góp phần giữ nhịp sống của cả đơn vị giữa thời hoa lửa.

Gia Lai26/06/2026Lê Viết Hòa (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Quốc Bình nhớ mãi người đồng đội thân thiết là anh Phạm Văn Hùng, quê ở Bắc Ninh. Trước khi vào chiến trường, một người thợ may trong đơn vị đã tận dụng một tấm vải dù cũ để may cho anh một chiếc cặp đeo chéo. Chiếc cặp không đẹp, đường chỉ may còn thô, khóa cài được làm từ một đoạn dây thép uốn cong. Nhưng anh Hùng quý nó hơn bất cứ món đồ nào. Anh thường nói: "Trong này không phải giấy tờ bình thường. Có những tờ giấy quyết định cả một nhiệm vụ, có những lá thư giúp người lính vững lòng." Là chiến sĩ văn thư, công việc của anh là chuyển công văn, bản đồ và thư từ giữa các đơn vị. Mỗi lần nhận tài liệu, anh đều bọc thêm một lớp ni-lông chống ẩm rồi mới đặt vào cặp. Có hôm phải lội suối nhiều lần, nước ngập đến ngực. Đến nơi, người anh ướt sũng, nhưng giấy tờ trong cặp vẫn khô nguyên. Đồng đội thường đùa: "Nếu rơi xuống suối thì nhớ cứu cái cặp trước nhé!" Anh Hùng cười: "Không phải cứu cái cặp, mà là cứu những gì bên trong." Mùa xuân năm 1975, đơn vị chuẩn bị cho một đợt cơ động lớn. Một buổi chiều, anh Hùng nhận nhiệm vụ mang gấp tài liệu đến sở chỉ huy phía trước. Đường đi phải băng qua một khu vực vừa bị bom cày xới. Khi gần tới nơi, anh phát hiện một nhóm chiến sĩ thông tin đang tìm cách đưa một đồng đội bị thương qua con dốc lầy. Không chần chừ, anh gửi chiếc cặp cho một chiến sĩ khác mang tiếp rồi quay lại giúp khiêng cáng. Người bị thương được đưa đến trạm quân y an toàn. Trên đường trở về đơn vị, anh Hùng bị mảnh pháo làm bị thương nặng và không qua khỏi. Sau chiến tranh, ông Bình tìm lại chiếc cặp. Ở mặt trong nắp cặp, ông phát hiện một dòng chữ nhỏ mà trước đó chưa từng để ý. Đó là nét bút chì của anh Hùng: "Mang giấy tờ là mang trách nhiệm." Ông lặng người. Hơn bốn mươi năm sau, mỗi lần nhìn dòng chữ ấy, ông vẫn nhớ đến dáng người đồng đội lặng lẽ bước đi trên những con đường rừng với chiếc cặp vải luôn đeo sát bên mình. Năm 2021, ông trao tặng chiếc cặp cho phòng truyền thống của địa phương. Trong lễ tiếp nhận, một học sinh hỏi: "Ông tiếc không khi tặng đi kỷ vật quý như vậy?" Ông mỉm cười: "Kỷ vật quý nhất không phải là chiếc cặp. Điều quý nhất là câu chuyện về người đã mang nó. Khi nhiều người biết câu chuyện ấy, ký ức sẽ sống lâu hơn." Trước khi kết thúc buổi giao lưu, ông Trần Quốc Bình nhắn nhủ: "Không phải ai trong chiến tranh cũng trực tiếp cầm súng chiến đấu. Có những người âm thầm gìn giữ từng tờ giấy, từng bản đồ, từng lá thư để công việc của cả đơn vị được thông suốt. Mỗi nhiệm vụ đều đáng trân trọng khi được thực hiện bằng tất cả tinh thần trách nhiệm." Đối với ông, chiếc cặp vải dù không chỉ là một kỷ vật của thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng của sự tận tụy, của niềm tin và của những con người lặng thầm góp sức làm nên ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn