CHIẾC CẦU GỖ SAU VƯỜN
CHIẾC CẦU GỖ SAU VƯỜN
Năm 1971, làng nhỏ có một chiếc cầu gỗ bắc qua con suối.
Mỗi sáng, ông Bảy lại kiểm tra từng thanh ván.
Ông có một người con trai đang ở chiến trường.
Ngày đi, anh nói:
“Cha sửa cầu chắc chắn nhé. Con về còn đi qua.”
Ông cười:
“Cầu này còn lâu mới hỏng.”
Nhưng người con không trở về.
Chiếc cầu vẫn được ông sửa mỗi năm.
Có người hỏi:
“Ông sửa cho ai?”
Ông đáp:
“Cho người đi qua.”
Một mùa lũ, nước cuốn mất gần nửa cây cầu.
Ông Bảy thức cả đêm đóng lại từng thanh ván.
Sáng hôm sau, lũ trẻ trong làng lại có thể đi học.
Một đứa hỏi:
“Ông sửa cầu để làm gì ạ?”
Ông nhìn dòng nước.
“Để không ai phải đứng mãi ở bên này.”
Nhiều năm sau, ông mất.
Người làng xây một cây cầu bê tông mới.
Chiếc cầu gỗ cũ bị tháo xuống.
Chỉ còn một thanh ván được giữ lại.
Người ta đem đặt bên nhà văn hóa.
Trên đó có dòng chữ:
“Cây cầu của những người trở về.”
Một đứa trẻ hỏi bà cụ trong làng:
“Nhưng có ai trở về đâu ạ?”
Bà nhìn thanh ván.
“Có.”
“Ai?”
“Những đứa trẻ ngày trước.”
“Chúng trở về từ đâu?”
Bà mỉm cười.
“Sau chiến tranh, chúng lớn lên, đi học, lập gia đình và quay lại xây dựng ngôi làng này.”
Đứa trẻ im lặng.
Ngoài kia, cây cầu mới nối hai bờ.
Người qua lại đông hơn trước.
Không ai còn phải bước trên những thanh gỗ cũ.
Nhưng dưới dòng suối,
nước vẫn chảy qua nơi chiếc cầu năm nào từng đứng.
Có những người không thể trở về.
Nhưng họ đã để lại những con đường
để người khác có thể trở về nhà.


