CHIẾC CẦU GỖ TRONG ĐÊM NƯỚC LŨ
rong một đêm mưa lớn, một cây cầu tạm bằng gỗ bị nước lũ cuốn trôi, cắt đứt tuyến vận chuyển quan trọng. Một tổ công binh đã phải khẩn trương dựng lại cầu trong điều kiện nguy hiểm, nhờ sự phối hợp của dân công địa phương, để kịp thời nối lại tuyến tiếp tế cho mặt trận.
Tôi là Nguyễn Văn Thắng, từng là chiến sĩ công binh trong những năm chiến tranh.
Có những đêm, chiến tranh không chỉ đến từ bom đạn, mà còn đến từ thiên nhiên khắc nghiệt.
Đêm hôm đó, trời mưa như trút nước.
Con suối nhỏ nơi chúng tôi làm cầu bỗng biến thành dòng lũ xiết.
Chiếc cầu gỗ tạm – tuyến vận chuyển duy nhất của khu vực – bắt đầu rung lên dữ dội.
“Cầu sắp gãy rồi!” có người hô lớn.
Chưa kịp phản ứng, một phần cầu bị nước lũ cuốn phăng.
Tuyến tiếp tế bị cắt đứt hoàn toàn.
Phạm Văn Đức, tổ trưởng công binh, lập tức ra lệnh:
“Phải dựng lại cầu ngay trong đêm!”
Không ai phản đối, dù ai cũng biết nguy hiểm đang ở ngay trước mắt.
Trần Thị Hồng, một dân công vận tải quen địa hình, nói:
“Tôi biết chỗ có cây gỗ tốt gần đây, có thể dùng tạm.”
Đức gật đầu:
“Đi ngay!”
Trong mưa gió, họ nhanh chóng chặt và kéo gỗ về bờ suối.
Nước lũ vẫn chảy xiết, cuốn theo từng cành cây lớn.
Đức đứng giữa bờ suối, quan sát dòng nước:
“Phải đặt trụ đúng chỗ này, nếu lệch là cầu sẽ bị cuốn tiếp.”
Hồng cùng các dân công phối hợp kéo từng thân gỗ qua dòng nước.
Có lúc nước chảy quá mạnh, suýt cuốn trôi người.
Nhưng không ai lùi lại.
Mỗi cây gỗ được đặt xuống đều phải giữ thật chắc.
Đức vừa chỉ huy vừa trực tiếp xuống nước hỗ trợ.
“Nhanh lên! Trời còn mưa lớn hơn!” anh hét giữa tiếng gió.
Sau nhiều giờ vật lộn trong mưa, chiếc cầu tạm dần hình thành lại.
Khi thanh gỗ cuối cùng được cố định, mọi người mới dừng tay.
Cả người ai cũng ướt sũng, lạnh run, nhưng ánh mắt thì nhẹ nhõm.
Hồng nhìn cây cầu vừa dựng lại, nói khẽ:
“Chỉ cần còn người làm… thì cầu sẽ còn.”
Đức gật đầu:
“Cầu còn thì đường còn. Đường còn thì nhiệm vụ còn.”


