CHIẾC CẦU NHỎ VÀ NHỮNG BÀN TAY LỚN
Hồi còn học cấp ba, mỗi lần nghe ai đó nói "cống hiến tuổi trẻ", tôi thường hay cười trong bụng. Nghe có vẻ to tát và xa vời quá.
Cho đến khi tôi tham gia dự án xây cầu dân sinh tại một thôn nhỏ ở huyện An Lão.
Cây cầu cũ đã mục nát từ lâu. Mùa mưa, trẻ em phải lội qua suối để đến trường, nhiều hôm nước chảy xiết không qua được, các em đành ở nhà. Chúng tôi — một nhóm hơn 30 đoàn viên — phối hợp cùng các thầy cô kỹ thuật và người dân địa phương để xây lại cây cầu mới.
Suốt hai tuần, chúng tôi trộn bê tông, khuân cát, đổ móng dưới cái nắng tháng Bảy gay gắt. Tay phồng rộp. Lưng ê ẩm. Tối về ngủ thiếp đi không kịp tắm.
Ngày thông cầu, cả thôn kéo ra đứng hai bên. Mấy đứa trẻ đầu tiên chạy qua cầu — chạy, không phải đi — rồi quay lại chạy tiếp, cứ như thể chúng muốn chạy mãi không thôi.
Một chú trong thôn vỗ vai tôi, nói: "Cảm ơn mấy đứa. Dân ở đây sẽ nhớ."
Tôi nhìn cây cầu — nhỏ thôi, không hoành tráng gì — nhưng trong lòng thấy nó to lắm. To hơn bất kỳ công trình nào tôi từng thấy.
Và lúc đó tôi hiểu, cống hiến không phải là điều gì xa vời. Nó chỉ đơn giản là: đặt đôi tay mình vào đúng nơi cần thiết, đúng lúc.


