Bài viết

Chiếc cầu tạm trong mưa bom

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến Đường Trường Sơn, có những con suối nhỏ nhưng lại trở thành thử thách lớn. Sau một trận bom, một cây cầu tạm đã bị đánh sập hoàn toàn. Chỉ còn lại những thanh gỗ gãy nằm ngổn ngang giữa dòng nước đục ngầu.

Đêm hôm đó, một tổ công binh được lệnh khẩn cấp phải khôi phục lại đoạn qua suối, vì đoàn xe phía sau đang bị kẹt. Không có cầu nghĩa là không có đường tiếp tế.

Trời vừa tối thì mưa bắt đầu đổ xuống. Mưa rừng không báo trước, ào xuống dữ dội, khiến dòng suối vốn đã xiết lại càng chảy mạnh hơn. Nước dâng lên, cuốn theo đất cát và cành cây gãy.

Không ai chần chừ.

Người xuống suối trước tiên, lội trong dòng nước lạnh buốt để giữ cọc. Người trên bờ chuyền nhau từng thanh gỗ, buộc dây, cố định từng điểm chịu lực. Áo quần ướt sũng, bùn đất bám đầy người, nhưng tay không ai ngừng lại.

Có lúc, một thanh gỗ vừa đặt xuống đã bị dòng nước xô lệch. Cả nhóm phải kéo lại từ đầu. Không ai than phiền. Chỉ lặng lẽ làm lại, chặt hơn, chắc hơn.

Tiếng mưa, tiếng nước chảy và tiếng gỗ va vào nhau hòa thành một thứ âm thanh hỗn độn. Nhưng giữa tất cả, vẫn có tiếng người gọi nhau rất khẽ:

“Giữ chặt bên trái!”
“Kéo căng dây!”
“Cẩn thận dòng nước!”

Không ai nhìn rõ mặt nhau trong bóng tối và mưa. Nhưng ai cũng biết người bên cạnh vẫn đang ở đó.

Đến gần sáng, khi mưa bắt đầu thưa dần, chiếc cầu tạm đã hiện hình. Không đẹp, không vững như cầu kiên cố, nhưng đủ để đứng vững trước dòng suối đang chảy xiết.

Người chỉ huy nhìn một lượt, rồi gật đầu:
“Qua được rồi.”

Không ai reo lên. Không ai ăn mừng.

Chỉ có những bước chân đầu tiên lặng lẽ bước lên cầu. Một chiếc xe rồi đến chiếc thứ hai bắt đầu lăn bánh qua trong ánh sáng mờ của rừng sáng sớm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn