CHIẾC CẦU "TÀNG HÌNH" TRÊN DÒNG SUỐI CẠN (ANH HÙNG LÊ VĂN HẠNH)
Trong các hành trình vận tải trên đường 20 Quyết Thắng, việc băng qua các dòng suối cạn là mối nguy lớn nhất. Địch thường xuyên cài mìn trên lòng suối và dùng máy bay bay thấp để chụp ảnh các vết chân làm lộ lối đi. Anh hùng Lê Văn Hạnh đã sáng chế ra chiếc "cầu tàng hình" để giải quyết vấn đề này. Đó không phải là cây cầu bình thường, mà là một cấu trúc dạng ván trượt linh hoạt có khả năng tự gập gọn.
Chiếc cầu được làm từ những thanh gỗ dổi mảnh nhưng cực kỳ dai, kết nối với nhau bằng các khớp mây rừng tự nhiên. Khi cần qua suối, người lính chỉ việc trải tấm ván ra, nó sẽ nằm gọn trên mặt cát suối, phân tán lực dàn đều để không làm lún cát. Sau khi qua, tấm ván được cuộn lại như một tấm chiếu, cất giấu dưới những lớp lá khô. Đặc biệt, mặt ngoài của tấm ván được dán bằng một lớp cát suối trộn với nhựa cây, khiến nó hòa nhập hoàn toàn vào cảnh quan khi nhìn từ trên cao.
Ông Hạnh đã mất nửa năm để điều chỉnh trọng lượng của chiếc cầu sao cho người lính vừa có thể mang vác nhẹ nhàng, vừa đủ chịu lực cho những xe thồ nặng hàng trăm kg. Sự thành công của sáng kiến này đã khiến con đường vận tải trở nên "không dấu vết". Máy bay địch dù có quét ảnh tần suất cao cũng không thể thấy được đâu là lối qua suối của quân ta. Câu chuyện về cây cầu tàng hình của ông Hạnh là minh chứng cho tư duy đột phá của quân đội Việt Nam trong thời kỳ khó khăn nhất. Họ không chỉ là những chiến sĩ cầm súng, họ là những nhà thiết kế, những kỹ sư tài ba giữa chiến trường, biến thiên nhiên thành công cụ hữu hiệu để bảo vệ con đường đến ngày chiến thắng.



