Mẹ Việt Nam Anh hùng

Chiếc Cầu Tre Giữa Dòng Nước Lũ

Quảng Ninh18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1968, những cơn lũ đầu nguồn tràn về khiến con suối trên tuyến đường vận chuyển ở Quảng Bình dâng cao. Cây cầu gỗ bắc qua suối đã bị nước cuốn trôi sau một trận bom kết hợp với dòng lũ dữ. Muốn tiếp tục đưa hàng ra tiền tuyến, đơn vị phải nhanh chóng dựng một cây cầu tạm.

Trong tổ công binh có chiến sĩ trẻ Bùi Văn Hải, hai mươi lăm tuổi, quê ở Quảng Bình.

Anh vốn là con trai của một người thợ mộc.

Từ nhỏ đã quen với tre, gỗ và những chiếc cầu làng.

Khi nhận nhiệm vụ.

Hải cùng đồng đội vào rừng chặt tre.

Vót từng đầu cọc.

Đan từng thanh ngang.

Nước lũ chảy xiết.

Mỗi lần đóng cọc.

Ai cũng phải buộc dây ngang người để tránh bị cuốn đi.

Suốt hai ngày.

Bàn tay Hải phồng rộp.

Vai áo rách vì dây kéo.

Nhưng anh chưa từng than vãn.

Đến chiều ngày thứ ba.

Cây cầu tre cuối cùng cũng hoàn thành.

Chưa kịp nghỉ.

Một đoàn dân công gùi gạo đã xuất hiện.

Hải là người bước lên cầu đầu tiên.

Anh đi thật chậm.

Kiểm tra từng nhịp.

Rồi quay lại mỉm cười.

"Cầu."

"An toàn."

"Mọi người."

"Qua đi."

Đoàn người lần lượt vượt suối.

Không ai bị trượt chân.

Không một bao gạo nào rơi xuống nước.

Đêm ấy.

Đứng bên bờ suối.

Hải nhìn cây cầu rung nhẹ theo dòng nước.

Trong lòng anh dâng lên niềm vui khó tả.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Thị Suốt, người đã nhiều năm chèo đò đưa bộ đội và hàng hóa vượt sông dưới mưa bom.

Ông nói:

"Có người."

"Làm nên."

"Chiến công."

"Bằng khẩu súng."

"Có người."

"Bằng một."

"Nhịp cầu."

Hải lặng lẽ nhìn đôi bàn tay đầy vết chai.

Anh hiểu rằng.

Không phải mọi cây cầu đều nối hai bờ sông.

Có những cây cầu.

Nối hậu phương với tiền tuyến.

Nối niềm tin với chiến thắng.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hải trở về quê.

Ông tiếp tục nghề mộc của cha.

Và tham gia xây dựng nhiều cây cầu dân sinh cho bà con.

Trong góc xưởng.

Ông vẫn giữ một đoạn tre của cây cầu năm ấy.

Nó đã khô.

Màu vàng sẫm.

Nhiều vết nứt.

Một hôm.

Cậu cháu nội cầm đoạn tre lên hỏi:

"Ông ơi."

"Sao ông."

"Giữ."

"Khúc tre này?"

Hải mỉm cười.

Ông đặt tay lên đoạn tre.

"Vì nó."

"Từng là."

"Một phần."

"Của cây cầu."

"Đưa biết bao."

"Người."

"Đi tới."

"Cậu bé khẽ gật đầu."

Ngoài sân.

Một cây cầu bê tông mới bắc qua con suối nhỏ của làng.

Tiếng xe đạp của học sinh ríu rít qua cầu mỗi sáng.

Hải nhìn khung cảnh ấy.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những cây cầu được dựng lên chỉ trong vài ngày nhưng mang theo sức nặng của cả một chiến dịch. Chúng không chỉ giúp người và hàng hóa vượt qua dòng nước, mà còn góp phần đưa niềm tin, sự đoàn kết và khát vọng hòa bình đến bến bờ chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn