Chiếc cầu tre qua mùa bom đạn
Một cây cầu nhỏ đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh đoàn kết của người dân thôn Nhà Nít trong những năm tháng gian khó.
Con mương nhỏ nằm ở cuối thôn Nhà Nít ngày ấy chỉ có một chiếc cầu tre bắc ngang. Mùa nắng còn dễ đi, nhưng mỗi khi mưa xuống, nước dâng cao, chiếc cầu lại chòng chành đến mức chỉ một người dám bước qua.
Đó cũng là con đường duy nhất để bà con ra đồng và các em nhỏ đến lớp học dựng tạm bên kia cánh đồng.
Có một đêm mưa lớn, nước cuốn trôi mất cây cầu. Sáng hôm sau, chưa kịp ai bàn bạc, đàn ông, phụ nữ, thanh niên trong thôn đã mang tre, nứa, dây mây ra dựng lại.
Người đẽo cọc. Người buộc dây. Người lội xuống dòng nước lạnh giữ từng thân tre.
Đến trưa, cây cầu mới lại hiện ra như chưa từng bị cuốn trôi.
Không ai nhận công, cũng chẳng ai nhắc tên mình. Bởi ai cũng hiểu, giữ được cây cầu là giữ được nhịp sống của cả thôn.
Nhiều năm sau, chiếc cầu bê tông được xây thay thế. Nhưng những người già ở Nhà Nít vẫn thường kể với con cháu rằng cây cầu tre năm ấy không chỉ nối hai bờ mương, mà còn nối những tấm lòng biết sống vì nhau.



